Thứ Bảy, 25 tháng 7, 2026

Ngày của mẹ

 NGÀY CỦA MẸ


Hai mươi tám năm ròng mẹ đã đi xa
Là hai mươi tám năm lòng con luôn trăn trở
Con thương mẹ cả một đời khắc khổ
Cả một đời chưa một bữa cơm no
Cả một đời gánh nặng những âu lo
Cơm, áo, gạo, tiền, học hành, sách vở
Vất vả sớm hôm không một lời than thở
Nuôi tám đứa con khôn lớn trưởng thành
Mảnh quê nghèo nên cái đói quẩn quanh.
Lớn lên, xa nhà chưa một ngày chăm mẹ
Con ân hận và trách mình quá tệ
Để mẹ già côi cút ở quê xa
Để mẹ già phải chịu rét tháng Ba
Ngột ngạt gió Lào và bão sa tháng Bảy
Ngày của Mẹ sao con buồn đến vậy?
Nơi cõi vĩnh hằng cầu mong mẹ bình yên.
 Ngày đông cuối năm 2024.

MẸ MONG

 


          

         MẸ MONG


Ngày xưa mẹ tiễn con ra trận
Ngày tháng mong con đến mỏi mòn
Bạn con về bảo anh ấy bận
Đêm nằm thao thức mẹ nhớ con.

Da gợn nếp nhăn, tóc bạc trắng
Mắt mờ chân chậm vẫn chờ con
Trời đổ cơn mưa bà bảo nắng
Ăn rồi kêu bụng đói chưa cơm.

Ai thăm bà bảo con tôi đó
Nhập ngũ bao năm nó mới về
Chiều chiều lững thửng ra đầu ngõ
Mẹ bảo con tôi nó kia kìa...

Mong sớm đưa anh về với mẹ
Để thấy mẹ cười lệ tuôn rơi
Vơi đi một chút lòng đau xé
Để ngắm con mình tuổi đôi mươi.

        Đà nẵng 26/7/2026

Thứ Hai, 20 tháng 7, 2026

NHỚ SIM

 NHỚ SIM.


Có ai về nơi ấy - Liên Sơn

Nơi nuôi mãi những tháng ngày kỷ niệm.

Hoa sim tím, màu yêu thương trìu mến.

In sâu vào lòng những đứa trẻ chăn trâu.

Núi Eo Hương, nhớ lắm dẫu đi đâu

Trại cố Việt ở Lai đồng gần lắm.

Eo Cổ ngựa dốc ngoằn ngoèo thăm thẳm

Chẳng có nơi nào là lũ trẻ không qua.

Hết mùa sim, đói - ăn cả trái mua bà.

Môi thâm tím như cầy thui qua lửa.

Hơn sáu mươi năm bạn bè cùng trang lứa

Giận mà thương, thương mà giận...một thời.

Thứ Năm, 16 tháng 7, 2026

Bến cũ mùa đông





 


       BẾN CŨ MÙA ĐÔNG

Mùa đông này con về đứng bên sông
Rừng núi Vũ quang xanh thẩm màu thương nhớ
Dòng sông Ngàn Trươi cả một đời duyên nợ
Nước đầu nguồn là dòng sữa nuôi con.
Quê hương nặng tình, nặng nghĩa sắt son
Dài rộng mênh mang hơn Giăng màn xa ngái
Ngày con xa quê mối tình đầu gác lại
Đợi ngày về nỗi nhớ mãi hanh hao.
Hỏi người xưa giờ phiêu bạt nơi đâu
Để hoang hoải đập Ngàn Trươi cách trở
Để con về mùa Đông lạnh lùng ôm nỗi nhớ
Ký ức thuở nào còn đọng mãi trong con.
 
    (Viết trên đập rú Trí mùa đông 2024)

Thứ Hai, 13 tháng 7, 2026

ĐỒNG ĐỘI CỦA TÔI ƠI

 


        ĐỒNG ĐỘI CỦA TÔI ƠI

Hơn năm mươi năm rồi đồng đội của tôi ơi
Mấy đứa cùng đi vẫn ngóng chờ dài cổ
Nhớ chiến trường xưa, nhớ một thời khói lửa
Nhớ nắm cơm từng lấm đất miền Đông,
Uống nước sông Vàm, trái bần chát queo răng...
Mặt tươi rói của mấy thằng chưa vợ.
Mùa hè năm nay, nắng như trời đổ lửa
Trong lòng đất chỗ bạn nằm có nóng lắm không?
Trời miền Nam cao vời vợi xanh trong
Lớp lớp cháu con vẫn miệt mài ngày đêm tìm dấu vết
Vẫn tìm kiếm hài cốt ông cha từng một thời oanh liệt.
Bám đất, bám rừng, bám sông suối nơi đây
Người trước hy sinh, chốt lại có người thay,
Bom đạn giặc không làm ta lùi bước
Vuốt mắt cho anh vĩnh biệt người đi trước
Có biết đâu rằng mai đến lượt tôi theo...
Đồng đội tôi ơi nơi dốc núi, chân đèo
Hay nằm lặng nơi mé đường góc phố
Hãy về đây với quê hương, tiên tổ
Mấy đứa bạn già mong đồng đội đã quá lâu.
Đừng để người thân cứ mong ngóng âu sầu.
   
Tháng 7 - 2026

Dâng hương nấm mộ anh hùng

 Kính tặng những người vợ liệt sĩ nhân kỷ niệm ngày

TBLS 27/7/2024

DÂNG HƯƠNG NẤM MỘ ANH HÙNG

Đợi mãi bao năm mà anh chẳng trở về
Em khắc khoải chập chờn trong giấc ngủ
Vẫn nhớ như in câu dăn dò nhắn nhủ:
"Em ở nhà gắng nuôi mẹ thay anh"
Em ngóng hoài từ thuở tóc còn xanh,
Em ngóng mãi cho đến ngày mẹ rụng !
Biết anh chẳng về nhưng em không quỵ xuống
Vào chiến trường xưa đi tìm chỗ anh nằm
Rồi nghĩa trang nào em cũng đã viếng thăm.
Xin kính cẩn đặt bông hồng lên mộ
Nghĩa vợ tình chồng dẫu âm dương vò võ
Nén nhang này em thắp nỗi nhớ thương.
Bao nhiêu năm ta cách trở đoạn trường
Anh vẫn trong em - người anh hùng bất diệt.

             Đà nẵng tháng 7/ 2024

Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2026

GIẾNG ĐÌNH - RÚ MIỆU

          GIẾNG ĐÌNH - RÚ MIỆU


Giếng Đình ơi, Rú Miệu ơi
Mình về quê mẹ mình thôi
Bao năm rú Miệu chơi vơi ngóng chờ.
Mình về tìm lại tuổi thơ
Để yêu thương những dại khờ mong manh
Con Rào cạn chảy vòng quanh
Để cho đôi lứa chúng mình thương nhau.
Giếng Đình thấp, rú Miệu cao
Cổng Đình đôi trụ sẫm màu thời gian
Dẫu cho cách trở dặm đàng
Giếng Đình, rú Miệu , tình làng không phai.