Thứ Bảy, 25 tháng 7, 2026

Ngày của mẹ

 NGÀY CỦA MẸ


Hai mươi tám năm ròng mẹ đã đi xa
Là hai mươi tám năm lòng con luôn trăn trở
Con thương mẹ cả một đời khắc khổ
Cả một đời chưa một bữa cơm no
Cả một đời gánh nặng những âu lo
Cơm, áo, gạo, tiền, học hành, sách vở
Vất vả sớm hôm không một lời than thở
Nuôi tám đứa con khôn lớn trưởng thành
Mảnh quê nghèo nên cái đói quẩn quanh.
Lớn lên, xa nhà chưa một ngày chăm mẹ
Con ân hận và trách mình quá tệ
Để mẹ già côi cút ở quê xa
Để mẹ già phải chịu rét tháng Ba
Ngột ngạt gió Lào và bão sa tháng Bảy
Ngày của Mẹ sao con buồn đến vậy?
Nơi cõi vĩnh hằng cầu mong mẹ bình yên.
 Ngày đông cuối năm 2024.

MẸ MONG

 


          

         MẸ MONG


Ngày xưa mẹ tiễn con ra trận
Ngày tháng mong con đến mỏi mòn
Bạn con về bảo anh ấy bận
Đêm nằm thao thức mẹ nhớ con.

Da gợn nếp nhăn, tóc bạc trắng
Mắt mờ chân chậm vẫn chờ con
Trời đổ cơn mưa bà bảo nắng
Ăn rồi kêu bụng đói chưa cơm.

Ai thăm bà bảo con tôi đó
Nhập ngũ bao năm nó mới về
Chiều chiều lững thửng ra đầu ngõ
Mẹ bảo con tôi nó kia kìa...

Mong sớm đưa anh về với mẹ
Để thấy mẹ cười lệ tuôn rơi
Vơi đi một chút lòng đau xé
Để ngắm con mình tuổi đôi mươi.

        Đà nẵng 26/7/2026

Thứ Hai, 20 tháng 7, 2026

NHỚ SIM

 NHỚ SIM.


Có ai về nơi ấy - Liên Sơn

Nơi nuôi mãi những tháng ngày kỷ niệm.

Hoa sim tím, màu yêu thương trìu mến.

In sâu vào lòng những đứa trẻ chăn trâu.

Núi Eo Hương, nhớ lắm dẫu đi đâu

Trại cố Việt ở Lai đồng gần lắm.

Eo Cổ ngựa dốc ngoằn ngoèo thăm thẳm

Chẳng có nơi nào là lũ trẻ không qua.

Hết mùa sim, đói - ăn cả trái mua bà.

Môi thâm tím như cầy thui qua lửa.

Hơn sáu mươi năm bạn bè cùng trang lứa

Giận mà thương, thương mà giận...một thời.

Thứ Năm, 16 tháng 7, 2026

Bến cũ mùa đông





 


       BẾN CŨ MÙA ĐÔNG

Mùa đông này con về đứng bên sông
Rừng núi Vũ quang xanh thẩm màu thương nhớ
Dòng sông Ngàn Trươi cả một đời duyên nợ
Nước đầu nguồn là dòng sữa nuôi con.
Quê hương nặng tình, nặng nghĩa sắt son
Dài rộng mênh mang hơn Giăng màn xa ngái
Ngày con xa quê mối tình đầu gác lại
Đợi ngày về nỗi nhớ mãi hanh hao.
Hỏi người xưa giờ phiêu bạt nơi đâu
Để hoang hoải đập Ngàn Trươi cách trở
Để con về mùa Đông lạnh lùng ôm nỗi nhớ
Ký ức thuở nào còn đọng mãi trong con.
 
    (Viết trên đập rú Trí mùa đông 2024)

Thứ Hai, 13 tháng 7, 2026

ĐỒNG ĐỘI CỦA TÔI ƠI

 


        ĐỒNG ĐỘI CỦA TÔI ƠI

Hơn năm mươi năm rồi đồng đội của tôi ơi
Mấy đứa cùng đi vẫn ngóng chờ dài cổ
Nhớ chiến trường xưa, nhớ một thời khói lửa
Nhớ nắm cơm từng lấm đất miền Đông,
Uống nước sông Vàm, trái bần chát queo răng...
Mặt tươi rói của mấy thằng chưa vợ.
Mùa hè năm nay, nắng như trời đổ lửa
Trong lòng đất chỗ bạn nằm có nóng lắm không?
Trời miền Nam cao vời vợi xanh trong
Lớp lớp cháu con vẫn miệt mài ngày đêm tìm dấu vết
Vẫn tìm kiếm hài cốt ông cha từng một thời oanh liệt.
Bám đất, bám rừng, bám sông suối nơi đây
Người trước hy sinh, chốt lại có người thay,
Bom đạn giặc không làm ta lùi bước
Vuốt mắt cho anh vĩnh biệt người đi trước
Có biết đâu rằng mai đến lượt tôi theo...
Đồng đội tôi ơi nơi dốc núi, chân đèo
Hay nằm lặng nơi mé đường góc phố
Hãy về đây với quê hương, tiên tổ
Mấy đứa bạn già mong đồng đội đã quá lâu.
Đừng để người thân cứ mong ngóng âu sầu.
   
Tháng 7 - 2026

Dâng hương nấm mộ anh hùng

 Kính tặng những người vợ liệt sĩ nhân kỷ niệm ngày

TBLS 27/7/2024

DÂNG HƯƠNG NẤM MỘ ANH HÙNG

Đợi mãi bao năm mà anh chẳng trở về
Em khắc khoải chập chờn trong giấc ngủ
Vẫn nhớ như in câu dăn dò nhắn nhủ:
"Em ở nhà gắng nuôi mẹ thay anh"
Em ngóng hoài từ thuở tóc còn xanh,
Em ngóng mãi cho đến ngày mẹ rụng !
Biết anh chẳng về nhưng em không quỵ xuống
Vào chiến trường xưa đi tìm chỗ anh nằm
Rồi nghĩa trang nào em cũng đã viếng thăm.
Xin kính cẩn đặt bông hồng lên mộ
Nghĩa vợ tình chồng dẫu âm dương vò võ
Nén nhang này em thắp nỗi nhớ thương.
Bao nhiêu năm ta cách trở đoạn trường
Anh vẫn trong em - người anh hùng bất diệt.

             Đà nẵng tháng 7/ 2024

Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2026

GIẾNG ĐÌNH - RÚ MIỆU

          GIẾNG ĐÌNH - RÚ MIỆU


Giếng Đình ơi, Rú Miệu ơi
Mình về quê mẹ mình thôi
Bao năm rú Miệu chơi vơi ngóng chờ.
Mình về tìm lại tuổi thơ
Để yêu thương những dại khờ mong manh
Con Rào cạn chảy vòng quanh
Để cho đôi lứa chúng mình thương nhau.
Giếng Đình thấp, rú Miệu cao
Cổng Đình đôi trụ sẫm màu thời gian
Dẫu cho cách trở dặm đàng
Giếng Đình, rú Miệu , tình làng không phai.

Thứ Ba, 19 tháng 5, 2026

Sông Ngàn sâu

 SÔNG NGÀN SÂU


Dòng sông này quanh quẩn trước nhà em
Mùa lũ đến trắng dòng ôm quê ngoại.
Nhớ tuổi thơ, thả trâu bò bên bãi
Một lũ tắm sông, ngụp lặn, nô đùa.
Chợ Nướt đằng kia kẻ bán người mua
Hàng hến gần trưa, đã thưa người đến.
Đò qua Ân phú, đón chị đón em còn chờ trên bến,
Hối hả nắng vàng nhớ phiên chợ xế trưa.
Mò O, Ngàn Trươi, bè nứa về từng mảng lưa thưa
Da sạm đen, bóng nước hắt lên gương mặt người thấp thoáng.
Chiều nắng đổ trời Mồng Gà bừng sáng
Con sông dài như rắn lượn giữa đồng xanh.
Đi  đó , đi đây, đời cứ mãi loanh quanh,
Tóc nhuộm đầy sương, lại trở về với Mẹ
Nhớ nơi ấy một ngôi nhà nhỏ bé
Bậc ngõ xưa không còn bóng người ngồi
Sông vẫn còn, dòng nước vẫn nhẹ trôi
Ngàn Sâu ấy vẫn bên bồi bên lở
Nướt vẫn họp ngày xưa tên Kẻ chợ
Hàng hến vẫn còn, ngan ngát dãy ngô non
Tuổi càng nhiều càng nhớ cảnh quê hơn.
Càng nhớ dòng sông từng ôm nhiều kỷ niệm.
Bạn bè xưa, nhớ nhung và lưu luyến
Kẻ mất, người còn đầy khát vọng yêu thương.
Hoà Lạc ơi, nhớ lắm những con đường.

Thứ Ba, 17 tháng 3, 2026

Thời xa vắng

 THỜI XA VẮNG.


( gửi lời về bên ấy)

Ngày ấy đã lâu rồi…
Ngày của một thời oanh liệt,
Tuổi ngoài hai mươi
Đời vui như tết.
Mặc cảm nghèo
quen mà chẳng dám yêu!
Cuộc sống cô liêu
cha già mẹ yếu.
Tôi và em
sớm chiều khắp nẻo
Em vô tư
đôi mắt trong leo lẻo
Mái tóc dài
cuồn cuộn tựa mây bay,
Em hát hay,
ngâm thơ cũng rất hay.
Tôi viết em ngâm
ngân nga cây sáo trúc
Dịu ngọt, say sưa
hư hư thực thực
Biết tôi yêu
Mà em cứ tảng lờ!
Chiếc xe đạp cà tàng
Em ngồi sau tôi chở,
Hết hạ sang Đông
mặc cho mưa gió
Đêm diễn nào
cũng có mặt em-tôi,
….
Chúng tôi xa nhau
góc bể chân trời.
Mỗi đứa mỗi phương
đi tìm cuộc sống!
Mất liên lạc
tôi tìm em trong vô vọng.
Gặp lại nhau
khi em đã có chồng!!!
Hết Hạ sang Đông
Xuân qua Thu đến…
Núi nghiêng lở
Con đò xưa gặp bến
Tóc phai màu
kỷ niệm vẫn còn nguyên.
Cuộc sống đảo điên
con đò trôi về biển
Tình xưa lưu luyến
Lặng nhìn nhau
qua thấu kính đa màu.
Chôn kín nỗi đau
của một thời xa vắng!

Thứ Hai, 2 tháng 2, 2026

XA HUẾ



            XA HUẾ
(tặng một người bạn xa xứ)

Xa Huế rồi còn nhớ Huế không em ?
Bởi chiều ni bóng mây vờn Núi Ngự
Dòng Hương biếc in hình người xa xứ
Chợ Đông ba thưa thớt nón bài thơ
Phu Văn Lâu  trăng lạnh lẽo bơ vơ
Thuyền ai đó hắt hiu bờ Vĩ dạ
Em xa Huế-lòng em sao nghiêng ngã ?
Để tim em hóa đá  cả một thời
Đêm xa nhà nhặt những đốm sao rơi
Lòng chua chát thương về nơi xứ Huế
Em lênh đênh nơi chân trời góc bể
Để ước chi tìm lại nửa cuộc đời !
Giọt lệ buồn kìm lắm vẫn tuôn rơi …
Xin lỗi Huế - em không còn giọng Huế
Đời lênh đênh đâu dễ hẹn ngày về.
Xa Huế rồi lòng cảm thấy chơi vơi
Huế quê mình vẫn đợi đấy em ơi …
Chưa gặp lại một lần như đã hẹn
Nhớ từ dạo chia tay nơi Hòn Chén
Đến bây giờ có dễ bốn mươi năm.
Bánh Bột lọc dạo ấy chúng mình ăn,
Tô bún bò xưa bây giờ còn nóng hổi
Ngồi xích lại gần anh vừa ăn vừa thổi
Để đến giờ tô bún vẫn còn hơi…
Chiến tranh xưa thành dĩ vãng lâu rồi
Em với Huế chỉ mấy ngày xa cách
Điệu hò Huế vang nhịp trầm, nhịp phách
Xoáy vào lòng thổn thức mãi em ơi.

Viết bên bờ Hương Giang tháng 4/2010

Nhớ con mẹ đã đi tìm

NHỚ CON MẸ ĐÃ ĐI TÌM


Mẹ chờ hoài mà chẳng được gặp con
Quý Mão hết, năm Giáp Thìn đã tới
Hơn năm mươi năm  mẹ ngóng trông chờ đợi
Không kịp nữa rồi, mẹ khăn gói ra đi
Nghèo đói, gian nan, vất vả chẳng ngại gì
Chỉ mỗi một nỗi lo con không về với mẹ.
Tết đến Xuân về nhà nhà vui vẻ
Sắm Tết đủ đầy,  mẹ lặng lẽ tìm con.
Lịch sử nước mình chói lọi những mốc son
Mừng Đảng vinh quang , lửa trong lò đã cháy.
Con đi vắng nên con không có thấy
Quê hương thay đổi khắp muôn nơi
Nhân dân ta đã đắp biển vá trời.
Mẹ sẽ tìm con, con hãy chờ mẹ nhé
Vui tết đón xuân, mẹ con mình vui vẻ
Trong niềm vui dân tộc đón xuân sang
Tạm biệt cháu con, làng xóm, họ hàng !!!

      Vĩnh biệt mẹ LS Cao Xuân L.
      Đà nẵng ngày 30 tết Giáp Thìn

Nhớ Hòa Lạc quê tôi

 




NHỚ  HÒA LẠC QUÊ TÔI

Tết sắp về nhớ Hòa lạc quê tôi
Nhớ rét Đồng Pheo, nhớ cua đồng Cồn Đụn
Nhớ bãi Lở, bãi Tròi rúc tìm cây rau giún
Bàu Á, bàu Vùa lội bắt ốc nướng rơm
Rét run người mẹ đi cấy mang cơm
Con mắm trích muối phủ đầy mặn chát
Đìa bàu Chọ trẻ con hùa nhau tát
Mớ rènh rènh kho lá nghệ còn đây.
Truông rú Am tháng chạp gió heo may
Ngó xuống ghềnh Tàng, đò ai đang rẽ nước
Mưng hói Bượm hoa từng dây đỏ rực
Cầu trùa Quenh chiều lạnh vắng người qua.
Mấy chục năm rồi thổn thức nhớ thương cha
Vất vưởng tha hương bao năm ròng vắng mẹ
Năm sắp hết sao nhớ quê đến lạ
Thấp thỏm muốn về thăm Hòa Lạc thân thương,
Thăm bến đò xưa, thăm lại những mảnh vườn
Nơi thấm đẫm giọt mồ hôi chát mặn
Uống đọi  chè xanh nơi đất đồi Trại Trắn
Ăn củ khoai bùi vùng Đá Bạc quê cha
Ghé chốn hẹn hò nơi giếng nước , gốc đa
Để nhớ người xưa đã một lần hẹn ước
Nhớ Hòa Lạc những con đường rảo bước
Nhớ nao lòng nơi tôi được sinh ra
Hòa Lạc bây giờ đẹp tựa những bông hoa.









Mai con lên đường

 



MAI CON LÊN ĐƯỜNG

( Nhớ lại ngày xa quê nhập ngũ)

Mẹ làm một đĩa xôi gà
Để con cúi lạy ông bà , tổ tiên
Ông bà sống khôn, thác thiên
Độ trì, phù hộ mọi miền con qua
Lo cho sức khỏe mẹ, cha
Đông đi, Hè đến tuổi già đủ no
Trở trời không nhức, không ho
Đêm đêm tròn giấc không lo nghĩ nhiều.
Mẹ cha tuổi đã xế chiều
Như đèn trước gió là điều con thương.
Quay cuồng con vái tứ phương
Mai con nhập ngũ, chiến trường xông pha.
Ngoài đường phượng đã đơm hoa
Có ai đưa tiễn tôi xa chốn này?
         Thôn Tồn 17/5 / 1971

Thứ Tư, 28 tháng 1, 2026

TIẾN VÀO KỶ NGUYÊN MỚI

 


TIẾN VÀO KỶ NGUYÊN MỚI

Mai, đào bung nụ đón xuân
Mừng đại hội Đảng toàn dân nức lòng
Nơi nơi đỏ rực cờ hồng
Bừng bừng khí thế con Rồng, cháu Tiên.
Dân với Đảng bừng lên sức mới
Đảng với dân vươn tới tầm cao.
Qua rồi bão, lũ thương đau
Không ai ở lại phía sau khó nghèo
Lũ chồng lũ đường đèo sụt lở
Bao công trình dang dở tan hoang
Nhà trôi, làng bản điêu tàn.
Công an, quân đội sẵn sàng cứu nguy.
Dân có Đảng đã đi là đến
Kinh tế dân sinh vững tiến hơn người,
Mừng nước Việt tuổi tám mươi
Tự hào có Đảng rạng ngời niềm tin.
Kết đoàn vững bước tiến lên
Hướng về đại hội kỷ nguyên vươn mình.

Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2026

Thầy tôi

 THẦY TÔI


(Kính tặng thầy giáo  Lê Thuận - người thầy đầu tiên của đời tôi nhân ngày Nhà giáo Việt nam 20/11)
         

Thầy tôi nay đã chín mươi
Cưu mang tôi thuở cái thời chữ to
Nhớ đình xưa mấy thầy trò
Ê, a tập đọc, trâu, bò vây quanh
Đẹp trai với dáng thư sinh
Trò thì nghịch ngợm, đứng im nhìn trò.
Chân lấm lem, mũi thò lò
Quần đùi, áo rách nhìn trò thầy thương
Bảng đen là một mảng tường
Nhọ nồi, thân chuối bỏ vương góc đình
Lau bảng, quét lớp một mình
Các em còn bé, thương tình, thầy bao
Thương trò thầy quản gì đâu
Em nào nghỉ ốm, nghỉ đau thầy buồn.
Học trò cứ thế lớn khôn
Ở đâu, xa mấy cũng luôn nhớ thầy.
Lũ lớp tôi đã hẹn ngày
Cùng nhau về, đến thăm thầy giáo xưa.
Chiều nay lất phất hạt mưa
Bảy mươi năm ấy như vừa hôm qua
Công thầy kết trái đơm hoa
Kính chúc thầy khỏe, tuổi già an khang./.
Ảnh thầy Lê Thuận
( ảnh mượn trong facebook  Thu Hiền Nguyễn)

Về Từ sơn thăm thầy

 


VỀ TỪ SƠN THĂM THẦY

Con về thăm lại Từ sơn
Gặp thầy giáo cũ mừng hơn được vàng
Bước đi, dáng đứng vững vàng
Vẫn còn minh mẫn, dịu dàng như xưa.
Đưa trò vào viếng Đền Đô
Mỗi hiện vật, mỗi tượng thờ thuyết minh
Chúng tôi kính cẩn cúi mình
Trời cao mấy trượng nghĩa tình bấy nhiêu
Mong thầy sức khỏe thật nhiều
Chúng con nguyện sống trọn điều thầy mong.

Khoai lang quê em

 KHOAI LANG QUÊ EM


Mời anh về ĐỨC LẠC
Ăn đặc sản quê ta
Củ khoai lang Đá bạc
Nướng lên bột trắng ngà.

Khoai quê là biệt dược
Bao lớp người đi xa
Chẳng thể nào quên được
Củ nhân sâm quê nhà.

Anh ơi về đây anh
Người quê em mộc mạc
Như củ khoai Đá bạc
Giòn thơm như trái cà.

Về ăn khoai quê cha
Tắm dòng sông quê mẹ
Nước Ngàn Trươi mát mẻ
Uống nước chè xanh trồng.


Anh ra thăm ruộng đồng
Lúa non thì con gái
Ngô trổ bông ngoài bãi
Lạc cũng vừa ra hoa.

Chợ Đàng chẳng đâu xa
Rồi vòng lên chợ Bộng
Nước hến tươi còn nóng
Chợ Nướt đã vào phiên.

Anh ơi anh đừng quên
Về quê em anh nhé
Ê, a lời con trẻ
Nghe mà thương vô cùng.

Tháng 9/2025

Về với hội Lim

 


VỀ VỚI HỘI LIM

Hẹn em về với Bắc ninh
Đền Đô em đợi , hội Lim em chờ.
Sông Cầu nước chảy lơ thơ
Cơi trầu cánh phượng em mơ lâu rồi
Tàu dừng ga Kép chàng ơi
Lục nam, Lục ngạn một trời yêu thương.
Mời tô mì Chũ ngát hương
Quê em đó phủ Lạng Thương anh hùng
Chiến công Đề Thám lẫy lừng.
Vẫn còn vang vọng núi rừng quê em
Anh về Yên thế mà xem
Rừng xưa nay đi lên mạnh giàu.
Về Thuận Thành vãn chùa Dâu
Tranh Đông hồ có nơi đâu sánh bằng?
Bánh phu thê, nghĩa vợ chồng
Anh về Đình bảng tình nồng đôi ta.
Đình tổ có cách đâu xa
Bánh tro nếm thử đến già không quên.
Bâng khuâng ngồi tựa mạn thuyền
Nghe câu quan họ nặng duyên quê mình
Một lần về với Bắc ninh
Không sao quên được bóng hình nơi đây
Quê hương tình nặng nghĩa dày
Hội Lim anh sẽ về đây thăm nàng./.


Nhớ bạn

 NHỚ BẠN


Mùa xuân năm ấy bạn đi
Sáng ra chưa kịp nói gì với nhau
Tối qua cơm nắm với rau
Cơm còn nửa nắm nhường nhau vui đùa.
Thương quê mẹ cấy cha bừa
Mình không nhập ngũ quê thừa miếng ăn.
Ước gì đừng có chiến tranh
Mình thi đại học vào ngành Nông - Lâm...
Tỉ tê hai đứa thì thầm
Bỗng dưng bom dội ầm ầm bên sông
Tiểu đoàn nhận lệnh tiến công
Đêm nay vượt  Vàm cỏ đông diệt thù
Bình minh lên, khói mịt mù
Xe tăng, lính thủy, lính dù tràn lên.
Bộ binh ta vẫn nằm yên
Chờ khi có lệnh xông lên bất ngờ.
Giằng co hai tiếng đồng hồ
Xe tăng, xác giặc kín bờ sông xanh.
Đến bên công sự bạn mình
Bạn nằm đó cả thân hình máu loang
Tay cầm súng, mắt mở toang
Tôi ôm lấy bạn bàng hoàng: Bạn ơi!
Đã hơn năm chục năm rồi
Không sao quên được bạn tôi, anh hùng.
Phạm Văn Mão/
Đà nẵng 7/2025

Noel ở Trường sơn

 



NOEL Ở TRƯỜNG SƠN

Ở quê mình không biết đến Noel ,
bởi già trẻ quanh năm lo làm ruộng
Làng ốc đảo cứ mỗi mùa mưa xuống
Nắng chưa về đất nứt nẻ chân chim.
Không báo đài , trẻ túm tụm đêm đêm.
Không học hỏi chỉ chơi trò đánh trận.
Xe không có chẳng ai về thị trấn
Nên quê mình như một xã vùng sâu .
Người thành tài làm việc tận đâu đâu.
Chỉ về quê khi mỗi lần tết đến .
Sáng sáng ra nghe con chim chiền chiện
Liệng trên đồng thánh thót đượm tình quê
Ở quê mình cũng chẳng có bờ đê
Trai gái yêu nhau ra gốc bàng đầu xóm .
Suối Lạch Chùn dân bốn mùa bì bõm
Đã mấy đời không bắc nổi cầu qua .
Mình cũng may học xong đựoc cấp ba,
Vào bộ đội chia tay miền nắng gió
Lại thương nhớ bà con mình khắc khổ
Càng căm giận chiến tranh,
Càng căm ghét quân thù .
Noel này mừng đón tại chiến khu .
Không tiếng súng , không một làn pháo sáng .
Không nến , không hoa , không lời chúc tặng
Tất cả chúng tôi trong tư thế sẵn sàng.
Mừng Giáng sinh trong thung lũng Trường Sơn.
Noel 1971

XUÂN ƠI

          XUÂN ƠI.


Mùa xuân Bính Ngọ đã về
Đón xuân , mừng Đảng lời thề thiêng liêng
Toàn dân chung sức tiến lên
Lời Đảng gọi - một kỷ nguyên vươn mình
Kỷ cương, dân chủ, đồng tình
Sáng tạo, đổi mới, nghĩa tình Đảng - dân.
Lập công mừng Đảng chào xuân
Thiên tai, bão lũ ra quân hoàn thành.
Cho cây trồng lại thêm xanh
Dốc, đèo, đường lớn vòng quanh núi rừng.
Tàu ra khơi, biển sóng ngừng
Cá tươi nặng lưới anh mừng chị vui.
Tàu cao tốc nối muôn nơi
Bạn bè muôn nẻo xin mời ghé thăm.
Biên cương, hải đảo đón xuân
Sẵn sàng tay súng quân dân giữ gìn
Những chuyến xe nặng nghĩa tình
Công nhân đón tết gia đình thêm vui
Xuân Bính Ngọ của ta ơi
Xuân mang hạnh phúc cho người Việt nam.

Phạm Văn Mão/ Đà nẵng

Đầu năm gặp bạn

             ĐẦU NĂM GẶP BẠN


Bạn cũ gặp nhau vào một ngày đầu năm mới.
Ta không thể về với bè bạn thân thương.
Năm mươi năm qua từ ngày ấy xa trường
Xa mẹ cha, xa quê hương và xa thầy xa bạn
Xa sách vở, xa tuổi học trò và xa súng đạn
Đau đáu trong lòng mong ước được gặp nhau.
Cuộc sống mưu sinh, nuôi con lớn khôn rồi lúc ốm lúc đau...
Khi ngoảnh lại thấy tóc mình đã bạc
Bạn có đứa làm quan to, đứa thành nhà uyên bác
Đứa hy sinh vì bom đạn ở chiến trường
Đứa bệnh tật rồi ra đi lặng lẽ mà thương
Đứa khắc khoải chăm mẹ già  cha bệnh
Đứa làm thầy, làm cô, đứa làm quan, làm lính
Vậy mà lúc nào cũng luôn nhớ về nhau
Mai mồng ba tháng một ...tại nhà Nguyễn Minh Châu
Chúc các bạn thật vui, thật say và ngọt ngào ký ức
Có nhớ, có thương thì xin đứng lên và lặng mình một lúc.
Lớp có vắng ai mong các bạn đừng buồn.

Anh sẽ về Hà tĩnh cùng em

 ANH SẼ VỀ HÀ TĨNH CÙNG EM


(Cảm xúc khi nghe bài hát Về Hà tĩnh cùng em)

Hà tĩnh quê anh nên mong muốn trở về
Vì nơi ấy là cội nguồn, là chôn rau cắt rốn
Là nơi lớn lên bằng rau khoai, rau muống
Mặn ấm bờ môi là đĩa nhút quả cà
Là có người mà trước lúc đi xa
Làm thổn thức trái tim nhiều năm tháng
Là bức ảnh anh nâng niu tối sáng
Là chiếc khăn thêu nguệch ngoạc tình yêu
Hà tĩnh là nơi mơ mộng tuổi xế chiều.
Về bên mẹ, bên cha và bên anh bên chị.
Khi nằm xuống để vô tư yên nghỉ
Con cháu đi về ghé thắp một nén nhang.
Bạn gái về quê vất vả một đoạn đàng
Ghé nghĩa trang cúi đầu thương bạn cũ.
Ôi, muốn lắm nói thế nào cho đủ
Vì tha hương, con cháu chẳng muốn về
Ngày qua ngày nỗi nhớ cứ lê thê
Nhưng sức yếu có muốn về cũng khó!
Bao cái đẹp, bao tình yêu nơi đó
Tạc vào lòng ta xin lỗi quê hương.
            28/12/2025

NHỚ SÔNG QUÊ

 NHỚ SÔNG QUÊ

Con sông La chảy cạnh nhà
Nhớ hồi còn bé bơi qua bơi về.
Ngụp mình lặn giữa sông quê
Về nhà cha đánh sưng  nề cả mông.
Ký ức gói mãi trong lòng
Xa quê xa mãi trông mong ngày về
Vàng ươm hoa cải triền đê
Sông La vẫn đợi  con về với sông.
Vụ chiêm lúa đã xanh đồng.
Bè ai nặng chở lá dong xuôi về.
Thơm mùi nếp bánh chưng quê.
Cha không còn nữa, mắt nhòe lệ rơi.
Bây giờ lũ trẻ còn bơi?
Dòng La xanh biếc cho người soi gương.
Cho con rửa sạch bụi đường
Cho con ôm mãi quê hương vào lòng.
      Đà nẵng   tháng 01/2014

XA HUẾ

             XA HUẾ

(tặng một người bạn xa xứ)
Xa Huế rồi còn nhớ Huế không em ?
Bởi chiều ni bóng mây vờn Núi Ngự
Dòng Hương biếc in hình người xa xứ
Chợ Đông ba thưa thớt nón bài thơ
Phu Văn Lâu  trăng lạnh lẽo bơ vơ
Thuyền ai đó hắt hiu bờ Vĩ dạ
Em xa Huế-lòng em sao nghiêng ngã ?
Để tim em hóa đá  cả một thời
Đêm xa nhà nhặt những đốm sao rơi
Lòng chua chát thương về nơi xứ Huế
Em lênh đênh nơi chân trời góc bể
Để ước chi tìm lại nửa cuộc đời !
Giọt lệ buồn kìm lắm vẫn tuôn rơi …
Xin lỗi Huế - em không còn giọng Huế
Đời lênh đênh đâu dễ hẹn ngày về.
Xa Huế rồi lòng cảm thấy chơi vơi
Huế quê mình vẫn đợi đấy em ơi …
Chưa gặp lại một lần như đã hẹn
Nhớ từ dạo chia tay nơi Hòn Chén
Đến bây giờ có dễ bốn mươi năm.
Bánh Bột lọc dạo ấy chúng mình ăn,
Tô bún bò xưa bây giờ còn nóng hổi
Ngồi xích lại gần anh vừa ăn vừa thổi
Để đến giờ tô bún vẫn còn hơi…
Chiến tranh xưa thành dĩ vãng lâu rồi
Em với Huế chỉ mấy ngày xa cách
Điệu hò Huế vang nhịp trầm, nhịp phách
Xoáy vào lòng thổn thức mãi em ơi.

Viết bên bờ Hương Giang tháng 4/2010

GỬI ANH NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH

 



  GỬI ANH - NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH

Xưa mẹ tiễn con xuyên Trường Sơn đánh giặc
Vượt suối trèo đèo, dằng dặc nỗi nhớ thương
Súng trong tay con đi mọi nẻo đường
Sốt rét, đói cơm  mà lòng không nao núng.
Vọng lời Bác, bước chân con càng vững.
Nhớ mẹ già nơi xóm nhỏ ngóng con
Thương em thơ bom tàn phá nát trường
Thương đồng đội , thương những người  ngã xuống
Đất nước hòa bình anh về nơi đồng ruộng
Lo cấy cày lo cuộc sống mưu sinh
Giúp vợ, chăm con hạnh phúc gia đình
Vì cơm áo mà có lúc quên anh em đồng đội
Nghĩ vậy thôi chứ có ai  bảo mình có tội ?
Trăn trở hoài, quặn thắt ở trong tim.
Trái gió, trở trời  vết thương nhức tựa đóng đinh
Bạn bè cũ lại tìm về an ủi
Hội cựu chiến binh, toàn những người có tuổi
Ai cũng như mình, cũng vất vả ngược xuôi
Hết đói, hết nghèo nụ cười nở trên môi
Đồng đội giúp nhau lúc khó khăn hoạn nạn
Bộ đội Cụ Hồ anh hùng trong lửa đạn
Nay anh hùng trong xóa đói giảm nghèo.
Hỗ trợ hết mình những số phận gieo neo.
Những niềm vui đã giúp mình hết bệnh.
Anh cựu chiến binh – những người tôi yêu mến
Anh bộ đội Cụ Hồ  đẹp mãi giữa lòng dân.
        
Đà nẵng   06/12/2016