NGÀY ẤY CON ĐI
Ngày này năm ấy con đi
Mừng sinh nhật Bác dễ gì con quên
Tinh mơ cha đứng bên thềm
Mẹ thì nhóm lửa cố kìm lệ rơi
Tháng năm lúa cũng chín rồi
Lạc ra hoa tóp mặt người nông dân
Chị tiễn em đi tòng quân
Bạn bè một thủa chơi thân đâu rồi ?
Ngày đi nhớ mãi trong đời
Năm lăm năm ấy một thời không quên.
TIẾNG VỌNG MÙA THU
Sáng nay nắng tỏa Ba Đình
Khán đài vời vợi bóng hình Bác yêu.
Tuyên ngôn bay bổng cánh diều
Tám mươi năm vọng bao điều ước mong
Vọng trời cao, vọng núi sông
Vọng ra biển đảo, vọng trong tình người
Vọng mùa thu tuổi tám mươi
Tuyên ngôn năm ấy muôn đời vọng xa
Cây trồng nay đã đơm hoa
Cây cho trái ngọt, nước nhà đổi thay
Mùa thu cờ đỏ tung bay,
Vọng vang lời Bác, nắng mai Ba đình
Phạm Văn Mão
LỜI RU
Mẹ ru từ thuở lọt lòng
Cò chao cánh liệng trên đồng lắng nghe.
Tiếng ru mẹ, khúc tình quê
Con đi muôn nẻo nhớ về chốn xưa
Lách cách sỏi chạm răng bừa
Lao xao gió thổi lá dừa bờ kênh,
Sông quê con sóng dập dềnh
Thuyền ai thả lưới lênh đênh giữa dòng
Lời ru đọng lại bên sông
Dìu con và súng vượt dòng Sê Pôn
Lời ru đưa nhịp bước dồn
Băng qua suối, vượt Trường sơn diệt thù.
Lời ru tan hết sương mù
Cho con nhìn rõ mùa Thu Ba Đình.
Lời ru - khúc hát hòa bình
Theo con khôn lớn đi tìm lời ru.
Phạm Văn Mão
CON CÒ LẶN LỘI BỜ SÔNG.
Hết giặc con về mẹ đã đi xa
Gặp lại mẹ trên bàn thờ Tiên Tổ
Gương mặt mẹ hiện một thời khắc khổ
Mỗi nếp nhăn là một nỗi đoạn trường.
Cha hy sinh nơi trạm xá tiền phương
Xe chở đạn trên đường vào tuyến lửa
Mảnh bom Mỹ găm vào bên cánh cửa
Trúng ngực cha trong buồng lái zin khơ.
Nén nỗi đau bao năm tháng đợi chờ
Mẹ tiễn anh tôi lên đường đi đánh Mỹ.
Quyết trả thù cho người cha yêu quý
Tết Mậu thân anh nằm lại Biên hòa.
Mẹ mới lau khô nước mắt khóc cha
Giờ mắt mẹ lại ròng ròng lệ chảy.
Không gục ngã mẹ tự mình đứng dậy
Lại tiễn tôi - cho thằng út lên đường.
Ôm đôi vai gầy, tóc mẹ trắng như sương
Mẹ hãy vui lên, con sẽ về với mẹ.
Nơi chiến trường xa chỉ mong sao mẹ khỏe
Để ngày về ôm chặt mẹ trong tay...
Nén hương trầm hiu hắt khói lắt lay
Xin lỗi mẹ vì con về quá muộn !
Hạnh phúc, chồng, con, hỏi: ai mà không muốn
Có hạnh phúc nào khi đất nước bình yên?
Trên trời cao mong mẹ hãy vui lên
Cha và anh con đã sum vầy bên mẹ.
Con thầm hát lời ru xưa của mẹ:
Con cò lặn lội bờ sông...
Phạm Văn Mão
NGÀY ẤY MẸ TÔI.
Mẹ tôi không biết đọc thư
Chữ cái tiếng Việt ẩm ừ thế thôi.
Bình dân học vụ lâu rồi
Muốn vào được chợ mẹ tôi dằn lòng.
Cha thì gia nhập dân công
Một bầy con nhỏ, việc nông vùi đầu.
Lại thêm đèn sách đêm thâu
Có mấy con chữ học vào lại ra.
Nhận thư con lại thư cha
Mẹ không biết đọc, mắt nhòa lệ vương.
Điện biên chiến thắng vang lừng
Chợ quê bàn tán, mẹ mừng lắm thay.
Nghe mẹ kể, mắt cay cay
Lòng càng thương mẹ những ngày quê xưa.
Phạm Văn Mão
VĨNH BIỆT ANH.
Rứa là anh đi rồi
Không bao giờ gặp lại
Vì đường về xa ngái
Em không về tiễn anh!
Nhớ thủa tóc còn xanh
Lo học hành nghịch ngợm
Từ con trâu con lợn
Mọi việc nhà anh lo.
Chiến trạnh lại bùng to
Anh đi vào hỏa tuyến
Tính chậm chạp , khù khờ
Ai cũng lo anh khổ.
Nhiều người xương máu đổ
Xong nghĩa vụ anh về
Thủy lợi và đắp đê
Anh lên đường đi tiếp.
Thật thà bị ức hiếp
Bị lừa gạt đủ đường
Cho nghỉ việc không lương
Đời vất va, vất vưởng.
Nhờ có anh trai trưởng
Gặp lãnh đạo cơ quan
Làm rõ vụ bị oan
Nên nghỉ hưu trước tuổi.
Cũng may đời hết đói
Đủ gạo muối qua ngày
Có con cái tiếp tay
Có dâu hiền chăm chút.
Anh ra đi đột ngột
Lúc em bệnh nặng nề
Nên em không thể về
Tiễn anh đi gặp mẹ.
Mong hồn anh vui vẻ
Rời kiếp trọ trần gian
Quên hết mọi nỗi oan
Để linh hồn thanh thản.
Đà nẵng 03/8/2025
NHỚ BẠN
Mùa xuân năm ấy bạn đi
Sáng ra chưa kịp nói gì với nhau
Tối qua cơm nắm với rau
Cơm còn nửa nắm nhường nhau vui đùa.
Thương quê mẹ cấy cha bừa
Mình không nhập ngũ quê thừa miếng ăn.
Ước gì đừng có chiến tranh
Mình thi đại học vào ngành Nông - Lâm...
Tỉ tê hai đứa thì thầm
Bỗng dưng bom dội ầm ầm bên sông
Tiểu đoàn nhận lệnh tiến công
Đêm nay vượt Vàm cỏ đông diệt thù
Bình minh lên, khói mịt mù
Xe tăng, lính thủy, lính dù tràn lên.
Bộ binh ta vẫn nằm yên
Chờ khi có lệnh xông lên bất ngờ.
Giằng co hai tiếng đồng hồ
Xe tăng, xác giặc kín bờ sông xanh.
Đến bên công sự bạn mình
Bạn nằm đó cả thân hình máu loang
Tay cầm súng, mắt mở toang
Tôi ôm lấy bạn bàng hoàng: Bạn ơi!
Đã hơn năm chục năm rồi
Không sao quên được bạn tôi, anh hùng.
Phạm Văn Mão/ Đà nẵng