Thứ Hai, 2 tháng 2, 2026

XA HUẾ



            XA HUẾ
(tặng một người bạn xa xứ)

Xa Huế rồi còn nhớ Huế không em ?
Bởi chiều ni bóng mây vờn Núi Ngự
Dòng Hương biếc in hình người xa xứ
Chợ Đông ba thưa thớt nón bài thơ
Phu Văn Lâu  trăng lạnh lẽo bơ vơ
Thuyền ai đó hắt hiu bờ Vĩ dạ
Em xa Huế-lòng em sao nghiêng ngã ?
Để tim em hóa đá  cả một thời
Đêm xa nhà nhặt những đốm sao rơi
Lòng chua chát thương về nơi xứ Huế
Em lênh đênh nơi chân trời góc bể
Để ước chi tìm lại nửa cuộc đời !
Giọt lệ buồn kìm lắm vẫn tuôn rơi …
Xin lỗi Huế - em không còn giọng Huế
Đời lênh đênh đâu dễ hẹn ngày về.
Xa Huế rồi lòng cảm thấy chơi vơi
Huế quê mình vẫn đợi đấy em ơi …
Chưa gặp lại một lần như đã hẹn
Nhớ từ dạo chia tay nơi Hòn Chén
Đến bây giờ có dễ bốn mươi năm.
Bánh Bột lọc dạo ấy chúng mình ăn,
Tô bún bò xưa bây giờ còn nóng hổi
Ngồi xích lại gần anh vừa ăn vừa thổi
Để đến giờ tô bún vẫn còn hơi…
Chiến tranh xưa thành dĩ vãng lâu rồi
Em với Huế chỉ mấy ngày xa cách
Điệu hò Huế vang nhịp trầm, nhịp phách
Xoáy vào lòng thổn thức mãi em ơi.

Viết bên bờ Hương Giang tháng 4/2010

Nhớ con mẹ đã đi tìm

NHỚ CON MẸ ĐÃ ĐI TÌM


Mẹ chờ hoài mà chẳng được gặp con
Quý Mão hết, năm Giáp Thìn đã tới
Hơn năm mươi năm  mẹ ngóng trông chờ đợi
Không kịp nữa rồi, mẹ khăn gói ra đi
Nghèo đói, gian nan, vất vả chẳng ngại gì
Chỉ mỗi một nỗi lo con không về với mẹ.
Tết đến Xuân về nhà nhà vui vẻ
Sắm Tết đủ đầy,  mẹ lặng lẽ tìm con.
Lịch sử nước mình chói lọi những mốc son
Mừng Đảng vinh quang , lửa trong lò đã cháy.
Con đi vắng nên con không có thấy
Quê hương thay đổi khắp muôn nơi
Nhân dân ta đã đắp biển vá trời.
Mẹ sẽ tìm con, con hãy chờ mẹ nhé
Vui tết đón xuân, mẹ con mình vui vẻ
Trong niềm vui dân tộc đón xuân sang
Tạm biệt cháu con, làng xóm, họ hàng !!!

      Vĩnh biệt mẹ LS Cao Xuân L.
      Đà nẵng ngày 30 tết Giáp Thìn

Nhớ Hòa Lạc quê tôi

 




NHỚ  HÒA LẠC QUÊ TÔI

Tết sắp về nhớ Hòa lạc quê tôi
Nhớ rét Đồng Pheo, nhớ cua đồng Cồn Đụn
Nhớ bãi Lở, bãi Tròi rúc tìm cây rau giún
Bàu Á, bàu Vùa lội bắt ốc nướng rơm
Rét run người mẹ đi cấy mang cơm
Con mắm trích muối phủ đầy mặn chát
Đìa bàu Chọ trẻ con hùa nhau tát
Mớ rènh rènh kho lá nghệ còn đây.
Truông rú Am tháng chạp gió heo may
Ngó xuống ghềnh Tàng, đò ai đang rẽ nước
Mưng hói Bượm hoa từng dây đỏ rực
Cầu trùa Quenh chiều lạnh vắng người qua.
Mấy chục năm rồi thổn thức nhớ thương cha
Vất vưởng tha hương bao năm ròng vắng mẹ
Năm sắp hết sao nhớ quê đến lạ
Thấp thỏm muốn về thăm Hòa Lạc thân thương,
Thăm bến đò xưa, thăm lại những mảnh vườn
Nơi thấm đẫm giọt mồ hôi chát mặn
Uống đọi  chè xanh nơi đất đồi Trại Trắn
Ăn củ khoai bùi vùng Đá Bạc quê cha
Ghé chốn hẹn hò nơi giếng nước , gốc đa
Để nhớ người xưa đã một lần hẹn ước
Nhớ Hòa Lạc những con đường rảo bước
Nhớ nao lòng nơi tôi được sinh ra
Hòa Lạc bây giờ đẹp tựa những bông hoa.









Mai con lên đường

 



MAI CON LÊN ĐƯỜNG

( Nhớ lại ngày xa quê nhập ngũ)

Mẹ làm một đĩa xôi gà
Để con cúi lạy ông bà , tổ tiên
Ông bà sống khôn, thác thiên
Độ trì, phù hộ mọi miền con qua
Lo cho sức khỏe mẹ, cha
Đông đi, Hè đến tuổi già đủ no
Trở trời không nhức, không ho
Đêm đêm tròn giấc không lo nghĩ nhiều.
Mẹ cha tuổi đã xế chiều
Như đèn trước gió là điều con thương.
Quay cuồng con vái tứ phương
Mai con nhập ngũ, chiến trường xông pha.
Ngoài đường phượng đã đơm hoa
Có ai đưa tiễn tôi xa chốn này?
         Thôn Tồn 17/5 / 1971