Thứ Năm, 26 tháng 12, 2024

Thành phố tình yêu

 Thành phố Tình Yêu


( Kính tặng thành phố Đà nẵng tròn 20 năm trực thuộc Trung ương

Và mừng quận Sơn trà tròn 20 tuổi )


Em có về Đà nẵng với anh không?

Đà nẵng quê anh đang vào mùa nắng mới.

Hai mươi năm hôm nay mừng thắng lợi.

Sóng sông Hàn cũng vỗ nhịp reo vui.

Hãy về đây .

    Về Đà nẵng em ơi!

Hãy về đây,

     Ngắm Sơn trà núi biếc.

Tắm biển Mỹ Khê, bãi cát dài tha thướt

Về ngắm cầu Rồng lấp lánh ánh sao soi.

Về ngắm pháo hoa rạo rực cả đất trời.

Cùng dạo phố, nhà khoe màu sơn mới

Đường thẳng cây xanh , những đêm hè gió thổi.

Nghe rì rào biển gọi sóng Tiên Sa.

Chín chiếc cầu, anh dìu bước em qua

Nhớ ghé nơi đây thăm An Đồn em nhé.

Nhộn nhịp công nhân sao mà vui đến thế.

Đến Vũng Thùng cao ngất những chung cư

Ngắm Bà Nà Hill thấp thoáng giữa sương mù,

Hai đứa dắt nhau thẳng đường lên Tiên cảnh

Hai mươi tuổi,  Đà thành thêm vững mạnh.

Thành phố bên sông Hàn.

           Thành phố của tình yêu./.

                 25/12/2016

Thứ Tư, 18 tháng 12, 2024

Một lòng vì nước quên thân

 MỘT LÒNG VÌ NƯỚC QUÊN THÂN


Chúc mừng bộ đội Cụ Hồ
Tám mươi năm đỏ sắc cờ tiên phong
Chúc mừng ngày hội quốc phòng
Ba lăm năm ấy chiến công lẫy lừng.
Lòng vui giọt lệ rưng rưng
Nhớ về Việt bắc núi rừng chở che,
Nhớ ngày đồng khởi Bến tre.
Nhớ về Quảng trị mùa hè Bảy hai,
Nhớ Xuân lộc, nhớ Đồng nai.
Nhớ Hà nội B52 tan tành.
Anh đi rộn bước quân hành,
Nước nhà thống nhất trời xanh hòa bình.
Hai miền  Nam Bắc trọn tình
Chung tay xây dựng quê mình giàu sang.
Đường phía trước rộng thênh thang
Tám mươi năm vẫn vững vàng niềm tin.
Vì dân, vì nước quên mình
Một lòng theo Đảng đinh ninh lời thề!
18/12/2024

Chủ Nhật, 15 tháng 12, 2024

Mừng sinh nhật Rồng

 MỪNG SINH NHẬT RỒNG


Chúc mừng em tuổi bảy hai
Nhớ mùa Đông, thuở sắn khoai quê nghèo.
Chiếu manh che gió thổi nhiều,
Bếp than mẹ nhóm những chiều mưa rơi.
Bảy hai Xuân đã qua rồi
Thương cha, nhớ mẹ suốt đời vì con.
Lớn lên bận việc nước non
Lấy chồng rồi lại nuôi con thành người.
Chẳng may đứt gánh giữa đời!
Người về Diễn Cát xa rời vợ yêu.!
Để mình em giữa cô liêu!
Để mình em, một tình yêu cháy nồng.!
Thương em xin gửi đôi dòng
Chỉ mong nơi ấy cô Rồng luôn vui.
Chúc em khỏe , bệnh tật lùi
Bên đàn con cháu an vui tháng ngày.
Ấm tình trong gió heo may
Cầm tay ta nắm chặt tay nhé Rồng.

CCB tuổi 35

         CCB ĐÓN TUỔI 35


Đất nước mình bao năm dài đánh giặc
Truyền thống anh hùng , ý chí của lòng dân.
Trong đói nghèo, trong gian khổ, khó khăn
Chẳng kẻ thù nào mà   ta không chiến thắng.
Những người lính Cụ Hồ, những hy sinh thầm lặng
Vì nhân dân , vì Tổ quốc bình yên
Chấn động địa cầu với chiến thắng Điện biên
Mỹ cút ngụy nhào Xuân bảy lăm lịch sử
Biên giới Tây - Nam quân thù thất thủ
Quản bạ, Vị xuyên bành trướng phải cút về.
Chiến công vang lừng xen lẫn nỗi tái tê
Bởi đồng đội bao nhiêu người ngã xuống
Xương máu chúng ta đã hòa vào đồng ruộng
Để cây trồng thêm hoa trái xum xuê
Cha, mẹ, vợ con vui đón anh về
Người Cựu chiến binh ngẩng cao đầu hạnh phúc.
Vết thương chiến tranh không làm anh ngã gục
Đứng dậy đi tìm hài cốt bạn năm nao
Cùng bè bạn, anh em góp sức làm giàu
Chốn quê cũ giờ không còn nghèo khổ
Ba mươi lăm năm CCB ta đó
Anh bộ đội Cụ Hồ sáng mãi với niềm tin.

6/12/2024

Thứ Ba, 26 tháng 11, 2024

HOA HỒNG TẶNG EM

 Nhân dịp lễ 49 ngày chồng của bạn đúng vào ngày Phụ nữ VN, xin gửi tặng bạn những lời tâm sự buồn:

HOA HỒNG ANH TẶNG

Anh đi rồi chỉ còn lại em thôi
Ngày Phụ nữ hoa chẳng còn ai tặng!
Đi vào đi ra tâm hồn em chết lặng
Vọng tiếng ai cười cũng đau xoáy trong tim
Vắng anh rồi như rừng vắng tiếng chim
Không còn anh, biển không còn tăm cá
Từ lúc anh đi em chẳng còn chi cả
Đọng lại nỗi buồn và trống trải cô đơn
Bạn của chúng mình đến an ủi nhiều hơn
Và nỗi nhớ dài như hàng thế kỷ
Ngày Phụ nữ còn đâu lời hoan hỉ
Còn đâu lời chúc phúc của chồng yêu
Còn đâu nụ hoa tươi từ sáng sang chiều
Còn đâu nữa ly rượu mừng hạnh phúc
Còn đâu anh đêm quàng tay qua ngực
Hơi ấm nồng nàn phả vào má vào tai
Khói lam chiều rũ nhòe phố hôm nay
Em  thấy bóng anh dập dờn đi trong gió
Anh không cười mà rẽ vào trong ngõ
Một bó hồng anh trao tận tay em./.
( Viết tặng em nhân dịp ngày Phụ nữ Việt nam 20/11/2024 )

Thứ Ba, 6 tháng 8, 2024

MẸ

 NHÂN THÁNG VU LAN BÁO HIẾU, ĐỌC LẠI BÀI VIẾT TRÊN FACEBOOK  MÀ KHÔNG SAO CẦM ĐƯỢC NƯỚC MẮT.


                              MẸ 

    Mùa Vu Lan về , lòng con càng nhớ mẹ . Mười tám năm mẹ đi xa , mười tám năm  lòng con lúc nào cũng thổn thức , lúc nào cũng da diết  và trăn trở . Con đã không biết gìn giữ  và tận hưởng niềm hạnh phúc lớn lao khi mình còn có mẹ .
  Mười tám năm mẹ nuôi con khôn lớn , lo cho con ăn học . Một tấm vải bố mua cho mẹ để may áo , mẹ cũng để dành cho con .  Lúc nào mẹ cũng muốn cho con được bằng chị , bằng em , bằng bạn , bằng bè . Hôm nào đi học về trễ , mẹ vẫn ngồi bên mâm cơm đợi con về cùng ăn . Mẹ sợ con ăn một mình sẽ không ăn hết phần cơm mẹ để .
  Rồi con vào bộ đội . Mẹ một mình chăm sóc bố . Tuổi sáu mươi mà mẹ vẫn phải cày bừa , cấy hái hết phần diện tích đất đai hợp tác xã giao cho nhà mình . Ngày làm ruộng vất vả , đêm về lặng lẽ nằm úp mặt vào tấm phên rách khóc thầm vì nhớ con .
Ở chiến trường xa , con đâu biết nỗi vất vả gian truân của mẹ .
   Ngày chiến thắng trở về , con không còn nhận ra mẹ . Mái tóc mẹ bạc trắng như vầng mây choàng ôm trên đỉnh Giăng màn . Tấm thân mẹ tiều tụy yếu ớt . Hai bàn tay mẹ nhăn nheo , run rẩy ôm lấy con , sờ lên đầu con như hồi con mới lên ba . Mẹ đã khóc . Mẹ khóc không thành tiếng . Nước mắt mẹ ướt đẫm vai áo lính bạc màu  và nóng hổi .
   Rồi con lại ra đi . Những năm tháng ở giảng đường  , lâu lâu con mới gửi thư về thăm mẹ . Có ai ra Hà nội , mẹ lại gửi con một vài lon lạc  hay lon đậu xanh mẹ trồng . Con đâu hình dung nổi mỗi hạt lạc , mỗi hạt đậu là mỗi giọt mồ hôi và nước mắt của mẹ lẫn vào trong đó . Không hiểu sao , gần 30 tuổi mà con lại vô tâm đến thế ?
    Rồi con lấy vợ và sinh con . Cái gia đình bé nhỏ của con lúc nào cũng tất bật và đầy ắp tiếng cười . Và rồi con đã nhiều khi quên đi ở cái miền quê xa lắc ấy mình còn một người mẹ già một đời tận tụy lo lắng  cho con cho cháu . Mỗi khi nhận được tin mẹ bệnh , con chỉ kịp gửi cho mẹ ít tiền để mẹ thuốc the . Con có hiểu đâu mẹ không cần tiền . Mẹ chỉ cần có con bên mẹ . Mẹ sợ sự cô đơn  !
   Khi đứa con thứ hai của con chào đời cũng là lúc con cần đến sự có mặt của mẹ . Cháu nhỏ quá  gửi trẻ họ không nhận giữ . Ngồi ôm con thì sẽ không có lương và công ty sẽ cho nghỉ việc . Thế là con chăm chắm về quê đón mẹ . Lưng mẹ đã còng . Chân mẹ bị lão hóa khớp nặng đi lại khó khăn . Con đã cõng mẹ lên tàu để đưa mẹ vào ở với các con . Mẹ đau nhưng mẹ vẫn cười . Nụ cười của mẹ thật hạnh phúc .
   Ngày ngày các con đi làm , mẹ ngồi lên chiếc ghế mây và bế cháu nhỏ . Mẹ đã hát đi hát lại bài “ Phụ tử tình thâm” , những câu ví dặm ngày xưa mẹ hát ru con  mà con nghe đến thuộc từng câu từng chữ.. Nhìn cháu ngủ ngon trong lòng mình , mẹ mỉm cười  và những giọt nước mắt lại lăn trên gò má nhăn nheo của mẹ .
  Khi cháu lớn lên một chút , con đưa cháu đi gửi trẻ . Ngày lại ngày , một mình mẹ với chiếc ghế mây cũ kỹ xộc xệch ở nhà . Mẹ ngồi nhìn ra khoảng không trước nhà lặng lẽ . Mẹ không dám đi chơi xa vì sợ lạc đường và sợ chân đau bị ngã . Mẹ không dám sang nhà hàng xóm của con để giao lưu tâm sự . Mẹ sợ cái tiếng xứ Nghệ trọ trẹ của mình nói không ai hiểu . Và mẹ sợ người láng giềng nói tiếng Quảng mình không nghe được .
Mỗi lần đi làm về , vợ chồng con cứ mãi vui đùa với các cháu mà không để ý đến mẹ . Nhiều hôm , vợ chồng bất đồng chuyện gì đó thế là cãi nhau . Mẹ tiếng nhỏ tiếng to khuyên can  không được , mẹ lại buồn .
Thỉnh thoảng mẹ bảo con cho mẹ về quê . Mẹ về còn trông coi nhà cửa , trông coi mồ mả của bố và của ông bà tổ tiên . Mẹ bảo các cháu lớn rồi không cần trông coi , để mẹ về chứ ở lại làm phiền các con .  Con chưa muốn để mẹ về  quê vì sợ về nhà mẹ lại buồn . Thế rồi ngày nào mẹ cũng năn nỉ đòi về . Nể mẹ , con đã mua vé tàu và đưa mẹ về quê .
Trong suốt cả chặng đường 500 cây số mẹ chẳng nói với con câu nào . Mắt mẹ lúc nào cũng nhìn vảo khoảng không xa xăm vời vợi . Rồi mẹ thở dài ...
   Con đâu biết rằng khi chia tay mẹ để về lại cái gia đình bé nhỏ của con , mẹ đã lâm bệnh nặng và vĩnh viễn ra đi . Nhận được tin mẹ bệnh nặng , con vội vàng nhảy xe về quê nhưng không kịp nữa rồi . Mẹ đã ra đi trong im lặng !
   Mẹ ! Khi không còn mẹ , con mới nhận ra rằng : trên thế gian này  Mẹ là người yêu thương con nhất . Và những người hạnh phúc nhất trên đời này là những người còn có mẹ ! Bây giờ con mới thấm thía câu thơ ai viết mà Riêu – một người bạn của con trên NGOISAOBLOG VIỆT đã để trên trang nhất blog của cậu ấy :
    “ Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc .
Đừng để buồn trên mắt mẹ nghe không .”
Mẹ ơi , ở nơi xa ấy , con mong mẹ hãy ngủ ngon và mỉm cười vì các con đã biết thế nào là tình mẹ .

Thứ Bảy, 3 tháng 8, 2024

CHUNG TAY CHỐNG DỊCH

  


CHUNG TAY CHỐNG DỊCH

Covid tràn về, cả nước lại chung tay
Triệu con tim cùng hoà chung một nhịp
Thông điệp  5 K người người người đều biết
Nơi tuyến đầu thầy thuốc cũng quên ăn
Vui tết ra đường bịt kín mít khẩu trang
Phố trong phố, làng trong làng giãn cách
Nước khử khuẩn rửa tay ai cũng sạch
Khai báo hành trình khắp các chốn quan tâm
Bộ đội biên phòng canh giấc ngủ cho dân
Không để dịch từ bên ngoài xâm nhập
Cả nước chung tay ủng hộ người nghèo  có thu nhập thấp
Tân Sửu tết về không ai thiếu gạo thiếu ăn
Đất nước mình đang gặp những khó khăn,
Dân tin Đảng, Đảng vì dân vì nước
Phòng chống dịch, khắp mọi nơi đều xông lẻn phía trước
Kinh tế vững vàng, Covid cũng sẽ thua.
         Đà nẵng 01/3/2021


            Phạm Văn Mão



 

Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2024

THÁNG 5

 THÁNG 5

( ngày 18/ 5 năm ấy con đi)

Hồi ấy cũng tháng Năm
Con xa rời xứ Nghệ
Nơi chân trời góc bể
Con đi và đi hoài…

Lúc đói  lại thèm khoai
Cà giòn tan quê mẹ
Đọi chè xanh chát thế?
Cơn khát cứ ùa về.

Rồi con nhớ bờ đê
Từ Bấn về Linh cảm
Sông ngàn Sâu mấy dặm?
Con bơi những tháng hè.

Nhìn pháo sáng rừng khuya
Buồn tình đầu không trọn.
Trách chi Trời khéo chọn
Chẳng dám trách mình nghèo!

Xứ Nghệ vẫn gieo neo
Nhưng tình người nỏ cạn
Nhớ quê nhà vô hạn
Con tìm về tháng Năm.

HOÀI NIỆM

 

  HOÀI NIỆM

Sắp nhập ngũ chị giục em lấy vợ
Ưng cô nào nói chị giúp làm mai
Có thêm người để cha mẹ nguôi ngoai
Tắt lửa tối đèn cũng đỡ phần cô quạnh.
Biết là vậy nhưng nỗi lòng canh cánh
Nhà ta nghèo chắc gì họ đã yêu
Cha mẹ già rồi, nhà nát cửa vẹo xiêu
Không làm ruộng, lúa điều hòa sao đủ?
Thương mẹ, thương cha bao nhiêu điều ấp ủ
Lấy vợ về, vợ khổ lại càng thương !
Tôi yêu nàng hôm thủy lợi làm chung
Mặc áo xanh lam mái tóc dài, da trắng
Mắt huyền đen, miệng tỏa nắng khi cười.
Gặp lần đầu mà sao yêu quá đi thôi.
Ngày ra đi mới gọi :  Chị dâu ơi
Em nhờ chị nhắn giùm em với nhé
Chỉ chị biết thôi, đừng gặp ai cũng kể
Lỡ không thành em xấu hổ lắm nha.
Tôi đi rồi, bao bão tố phong ba
Chị lầm lũi với bao nhiêu vất vả.
Căn bệnh ung thư chị ra đi vội vã
Chưa kịp chuyển lời tôi nhắn với người yêu.
Từ chiến trường xa tôi đã viết thật nhiều
Tôi chỉ yêu em. Và em là tất cả!
Không có hồi âm, tim tôi thành băng giá
Ra khỏi lính rồi mà vẫn ngóng người yêu.
Việc xã hội, mưu sinh lăn lộn sớm chiều
Em út thì nhiều mà lòng tôi vô cảm
Ước  gặp lại em giữa quãng đời u ám
Cô đơn buồn tình tôi ôn luyện đi thi
Chấm hết bốn năm nhọc nhằn vất vả
Lặng lẽ ra đi bỏ lại phía sau tất cả.
Và từ đây quên hết mọi sự đời
Tôi bồng bềnh lạc giữa biển chơi vơi.,
Tôi lặng lẽ lên tàu vào Đà nẵng
Mảnh đất miền Trung bờ biển dài cát trắng
Cái đói cái nghèo cứ bám riết theo sau
Tháng mấy lần nhập viện bởi ốm đau
Bao thất vọng xen nỗi buồn đau khổ.
Mấy chục năm sau tôi tìm ra người đó
Họ có chồng và ba đứa con trai
Gặp lại em sau những tháng năm dài
Hạnh phúc ngọt ngào như tình đầu thuở ấy
Gặp em rồi cứ tưởng mình mơ vậy
Cám ơn đời cho tôi gặp lại em.
Chị dâu ơi, chị sống lại mà xem
Lời em nhắn nhờ chị giờ đã thấu
Những trăn trở mà chị dâu nung nấu
Chị đừng buồn mong chị hãy an yên.
Chị biết không tình yêu vẫn vẹn nguyên
Bỗng người ấy bảo rằng không chung thủy
Bạn bè ngày xưa gặp nhau hoan hỉ
Người yêu em lại tỏ ý nghi ngờ
Không tin nhau mà trở mặt làm ngơ
Có phải vậy là coi thường em không nhỉ.
Cô ấy đã làm cho em suy nghĩ
Có phải vì tình mà mất bạn bè xưa?
Em phải làm sao cho thanh thản bây giờ?

          Tháng Giêng năm Quý Mão


THÁNG GIÊNG

 





THÁNG GIÊNG

Đào mai bung hết nụ rồi
Sáng se se lạnh, tiết trời đầu xuân.
Câu thơ dạo phố tìm vần
Anh kiếm em cả vạn lần chốn xưa.
Tháng Giêng lất phất hạt mưa
Tiếng ai hát vọng giữa trưa xao lòng.
Tay run run tưới bụi hồng
Bỗng nghe đài báo gió Đông đang về.
Tháng Giêng thuở ấy chào quê,
Mà sao không thấy em về tiễn anh.

           Mồng 4 tết Nhâm Dần
 

GIẬN RỒI THƯƠNG

 GIẬN RỒI THƯƠNG


Dạo ấy anh đi em nỏ tiễn

Chiến trường anh giận lắm nghe không.

Trường sơn vạn nẻo tình lưu luyến

Cứ sợ quê xa em lấy chồng...


Giận đó mà thương nhiều hơn giận

Đánh chốt xong về lại nhớ em

Mảnh bom làm xước da mấy bận

Xuống hầm lấy ảnh giở ra xem.


Miền Nam giải phóng anh xuất ngũ

Em chẳng sang nhà hỏi thăm anh

Mẹ nói đừng buồn em nó thẹn

Giận chi con bé quá hiền lành.


Biết rứa mà sao anh rất giận

Chẳng biết em giờ đã có ai

Nghe bảo anh đi nhiều trai đến

Mà em cửa đóng với then cài


Anh lại thương em rồi hết giận.

Nỗi buồn cô độc bỗng nguôi ngoai

Mẹ sắm trầu cau kèm rượu mạnh

Anh em chú bác mượn mấy ngài


Sang nhà xin phép đường đi lại.

Em vẫn thẹn thùng nón che vai

Anh thương em lắm , em đừng ngại

Hết giận rồi thương em có hay.

LỜI CA TẶNG BẠN

 

LỜI CA TẶNG BẠN.
       (tặng em nè)

Hát khuyên
Dẫu có xa quê nửa cuộc đời phiêu  bạt
Vẫn nhớ như in  từng câu hát, điệu hò
Cho dù ở nơi mô, cho dù sông biển cạn
Không quên tình bạn, vẫn nặng nghĩa quê nhà
Nhớ cả giọng em ca,  nhớ tiếng đàn anh gảy
Tình yêu sống dậy như nước chảy trên nguồn
Dù nắng hạ mưa tuôn vẫn trọn lòng chung thủy.
Giặm
Giờ anh ngồi anh nghĩ
Gian khó đã qua rồi
Nhớ lại thuở xa xôi
Chẳng ngại gì vất vả
Từ đầu làng cuối xã
Đêm đêm vẫn hát hò
Ca ngợi Đảng, Bác Hồ
Mừng miền Nam thắng lợi
Cứ mỗi kỳ đại hội
Anh viết để để em ngâm
Anh thổi sáo, đệm đàn
Em gửi lời sâu lắng
Tình hai ta trong sáng
Êm dịu tựa trăng rằm
Hát khuyên.
Anh xa em như con tằm xa kén
Anh xa em như bến  í xa thuyền
Hai đứa chẳng nên duyên mà sao mình nặng nợ
Em theo chồng về bên nớ, anh kinh sử sách đèn
Cứ mỗi bận trăng lên, anh bồi hồi đến lạ
Xa nhau rồi đôi ngã, mong em được an bình
Ta mãi mãi không quên những ngày dài kỷ niệm
Nhớ nhé em ơi, tình ta không bao giờ phai.



 

HÁT VỀ HÒA LẠC QUÊ TÔI

 


HÁT VỀ HÒA LẠC QUÊ TÔI

(Kính tặng bà con xã Hoà Lạc)


Ví:

Ai  xa quê mà không sầu không nhớ
Dòng Ngàn Sâu  bên lở  bên bồi
Thương về Hoà Lạc xa xôi
Thương cha, nhớ mẹ, giọt lệ rơi ướt đầm.

Ví:

Ai về Hoà Lạc thì ơ về
Cho em xin gửi lời thề năm nao
Gửi về câu hát đồng dao
Quê hương Hoà Lạc biết bao ân tình.

Ngâm thơ xứ Nghệ:( hát tứ hoa)
Câu ví giặm chiều nay ai hát vang ngân trên  loa  treo đầu ngõ
Như tiếng mẹ ru xưa vọng về theo làn gió
Con thổn thức hoài như dòng chảy giữa rào Sâu
Thương cha một đời lầm lũi bước sau trâu
Nhớ mẹ khom lưng gió Lào bay rách áo
Chiếc tơi xác xơ che nắng, mưa giông bão
Khoai chấm muối vừng pha chút mặn mồ hôi
Nghèo khó đâu bằng xứ Hoà Lạc quê tôi
Chưa nắng đã cạn khô cánh đồng Soong, đồng Á
Rét đồng Pheo, vụ chiêm về trong buốt giá
Em gái nhỏ Trung hoà nứt nẻ tận gót chân
Vì miền Nam gạo không thiếu một cân
Vì tiền tuyến tuổi thanh xuân sẵn sàng lên đường đánh giặc.
Bom đạn quân thù hòng làm mềm lòng hậu phương miền Bắc
Nhộn nhịp đêm ngày đường Hai tám xe qua
Đất nước hoà bình, bao gương sáng ông cha
Lẫm liệt, kiên trung những anh hùng hào kiệt
Hoà Lạc quê tôi lớn lên từ cao trào xô viết
Chiến đấu ngoan cường và sản xuất kiên trung.
Kiêu hãnh quê tôi, Hoà Lạc anh hùng.

Hát khuyên:
Đằng đẵng đi xa nay trở về thăm quê mẹ
Con bâng khuâng nghe lòng lại dặn lòng
Qua khắp nẻo xa xôi, không nơi nao đẹp bằng quê mẹ
Tình yêu đà cắm rễ, con đâu dễ quên người
Đây Hoà lạc quê tôi, nghĩa tình trọn vẹn
Ai có xa quê, về đây sâu nặng nghĩa tình.
Về đây quê mẹ ân tình.

Giặm:
Con xuống ga Đức lạc
Sang rú Mịn, rú Dầu
Lò gạch cũ còn đâu?
Khói lam chiều gió thoảng
Kia một vùng Tiến Thắng
Làng xóm vẫn thanh bình
Con ghé lại Lạc Đình
Dâng hương đền rú Miệu
Tắm nước giếng Đình rú Miệu
Nước lạch Chùn nỏ thiếu
Cầu Giải phóng mới xây
Thôn Tồn đẹp ngất ngây
Lúa xanh rờn trước ngõ
Rú Non mình còn đó
Chè xanh ngọt mát lòng
Khoai Đá Bạc ai trồng
Vừa thơm vừa lắm bột
Hến rào Sâu ngọt nước
Chợ nướt mẹ vui cười
Ngon lắm thịt bê tươi
Lạc quê mình toa củ
Khoai quê mình lắm củ.
Bao lâu rồi ấp ủ
Về thăm lại Đông hoà
Ngắm cảnh đẹp quê cha
Viếng rú Tàng quê mẹ
Khua mái chèo nhè nhẹ
Dạo dọc bến ghềnh tàng
Thăm lại chuyến đò ngang
Qua Sơn long đất tổ
Thăm nhà thờ tiên tổ

Bàu rò ai cất vó
Trại Sỏi sắn xanh đồi
Cồn Đại ngàn quê tôi
Đường thênh thang Đông xá
Ngước nhìn lên rú Rả
Càng thương lắm rú Am
Xóm Bượm lại ghé thăm
Bãi cát vàng xao xuyến
Đưa em vè chợ huyện
Theo chị đến chợ Tàng
Bao nỗi nhớ mênh mang
Mía chùa Queenh , bến Lội
Ngô Đại hoà, bến Lội

Nhớ một thời bom dội
Dọc hói Bượm quê mình
Bom ném ngày ném đêm
Mái chùa Am quằn quại
Ném đi rồi ném lại
Ném xuống cả Thượng hoà
Con mats mẹ mất cha
Vợ mất chồng đau đớn
Dân quê mình đau đớn.

Thuyền lại về với bến
Hoà Lạc lớn lên rồi
Cuộc sống mới lên ngôi
Nông thôn đà đổi mới
Tiếng quê hương đã gọi
Nhân kiệt hướng cội nguồn
Trai gái ở muôn phương
Đều hướng về quê mẹ.

Thơ:
Cơn gió thoảng chiều nay ngan ngát hương bay từ những chùm hoa cau dịu nhẹ
Dìu bước em về vãn cảnh đẹp chùa Am
Khói hương trầm nghi ngút toả kín không gian
Diên Quang tự, người người trong im lặng
Cầu Phật, cầu Trời thuận hoà mưa nắng
Chúc Bạch Ngọc an yên - cầu hoàng hậu độ trì
Phù hộ cho quê nhà càng tươi đẹp uy nghi.

Ví:
Ngày nào mẹ tiễn con đi
Tấm gương Trần Phú con ghi khắc lòng
Dâng quê hương trái tim hồng
Yêu quê hương Hoà lạc nghĩa mặn nồng mẹ ơi.

  Viết tại Đà nẵng ngày 22/3/2021
              B  Phạm Văn Mão











 

VỀ THĂM THÀNH PHỐ BIỂN

VÊÊF THĂM THÀNH PHỐ BIỂN


Em hẹn anh về thăm thành phố biển

Đà nẵng bây giờ đang  rộn rịp vào Xuân

Anh vẫn chờ em nơi phía cuối dòng sông

Cùng ngắm Hải Vân mây vui bay cùng núi

Cù lao Chàm thoáng mờ trong mưa bụi

Nhìn Hội An - Cửa Đại gió xuân vờn

Trời Sơn trà nhạt nắng thẳm xanh hơn

Anh lại ngóng em trong cồn cào nỗi nhớ...

Thành phố sông Hàn nặng tình bao duyên nợ

Hãy đến cùng anh rồi em chẳng muốn về

Anh chờ em trên bãi cát Mỹ khê

Từng cơn sóng đang vỗ về em đó

Bảo tàng Chăm Pa lối vào  mượt cỏ

Những tượng thần ai chạm khắc từ lâu

Cuối sông Hàn ai thả lưới chăng câu?

Nghe điệu bài chòi ngân lòng em giục dã

Lên Núi Sơn trà , ngược dòng suối Đá

Tiếng chim rừng nghe thánh thót bên tai

Róc rách suối Mơ, ngập nắng ban mai

Ghé Ngũ Hành Sơn, Động Huyền Không sâu thẳm

Rượu Hồng Đào chưa nhấp môi đã ngấm

Cáp Bà nà, hun hút giữa trời mây.

Đà nẵng – sông Hàn dẫu có để em say

Không phải rượu say mà say tình say nghĩa.

Thành phố miền Trung sao mà yêu đến thế?

Hãy đến cùng anh rồi em chẳng muốn về.


                           Đà nẵng 15/01/2013

NÚI HỒNG - SÔNG LA

 



NÚI HỒNG - SÔNG LA

Mời bạn về Hà tĩnh
Thăm mảnh đất quê tôi
Từ Bến thủy về xuôi
Đến Đèo Ngang cao vút.
Từ Tân ấp heo hút
Đến Vũng áng-Kỳ anh
Từ Cầu treo nặng tình
đến Tiên điền thơ mộng
Hà tĩnh mình thơ mộng.

Biển Cẩm xuyên gió lộng
Núi Hồng lĩnh nhấp nhô
Sông La chảy quanh co
Cùng đổ về Bến thủy.
Dãy Hoành sơn hùng vĩ
Đồng Đức thọ xanh rờn
Dù xa cách muôn phương.
Vẫn nhớ về Hồng lĩnh,
Thương quê mình Hồng lĩnh

Nhớ quê nghèo Hà tĩnh
Trống Xô Viết vang trời.
Gương Trần Phú rạng ngời
Tim in hình anh Trọng.
Sông Ngàn sâu dài rộng.
Vũ Quang  thác rầm rì
Còn in dấu uy nghi
Phan Đình Phùng khởi nghĩa
Cả quê mình khởi nghĩa.

Trong đạn bom ngạo nghễ
Đồng lộc vẫn kiên cường
Linh cảm đến Hương sơn
Chè vừa thơm vừa chát
Hến sông La ngọt mát
Muối Hộ Độ trắng ngần
Cẩm xuyên đó vang ngân.
Bài ca hồ Kẻ Gỗ
Người xây hồ Kẻ Gỗ.

Dù mồ hôi có đổ
Sắt Thạch khê thêm nhiều.
Gái Đức thọ thêm yêu.
Nón Voi tròn vành vạnh.
Buồm Lộc Hà tung cánh.
Thuyền nhẹ lướt ra khơi.
Đánh cá giữ biển trời,
Giữ đảo xa đất Mẹ.
Giữ vẹn toàn đất Mẹ.

Sóng sông La nhè nhẹ
Thuyền qua bến Tam sa.
Thơ Cụ Nguyễn vang xa
Làng Tiên điền đổi mới.
Dù đi xa vời vợi
Vẫn nhớ về Đèo Ngang.
Thơ bà Huyện Thanh Quan.
Đã khắc vào tâm trí.
Luôn ghi vào tâm trí.

Đất lam Hồng hùng vĩ
Hà tĩnh đã sang trang.
Bến thủy đến Đèo Ngang
Cung đường nào cũng đẹp.
Yêu quê mình tha thiết.
như tình mẹ tình cha.
Dù bão tố phong ba.
Quê mình không gục ngã.
Người quê mình dân dã
Như muối mặn gừng cay.
Mời bạn ghé nơi đây.
Thăm quê mình Hồng lĩnh.
ngắm quê mình Hồng lĩnh.
14/3/2013

VỀ RÀO TRĂNG

 VỀ RÀO TRĂNG

 

 

Có ai về Rào Trăng

Xin cúi xuống hôn nắm bùn còn bết lại

Hôn cây rừng oằn mình quằn quại

Dưới đống bùn núi lở đẫm mùa mưa

Có ai về Rào Trăng

Ôm phiến đá dựng nơi cửa rừng cảnh báo

Nơi có trạm kiểm lâm vùi mình trong lũ bão

Nơi những người sắp nhóm bếp nấu mì tôm

Nơi những người ngã xuống trước hoàng hôn

Vì nghĩa lớn chẳng tiếc gì tính mạng

Họ nghỉ lại để chờ khi trời sáng

...rồi chìm trong lớp đất đỏ Rào Trăng

Lớp bùn non bám chặt mũ, áo anh

Như tình nghĩa của đồng bào cả nước

Nghe tiếng gọi nơi rừng sâu mà đứt từng khúc ruột

" Các anh ơi ! Đồng đội của tôi ơi!"

Tiếng gọi lịm đi và không rõ thành lời...

Câu hò Huế chiều ni da diết lạ

Ru giấc anh  về với đất mạ yêu thương

Có ai về Rào Trăng

 thắp giùm một nén hương

Cầu chúc các anh nơi núi rừng  thanh thản

Anh không chết vì mũi tên đầu đạn

Mà anh đi vì giận dữ của núi rừng

Hới những ai đang hủy diệt rừng núi đầu nguồn

Dừng tay lại nhìn lũ chồng lên lũ

Dừng tay lại vì thiên tai vần vũ

Vì quê hương và cuộc sống thanh bình.

TRIỆU TRÁI TIM HỒNG

 

TRIỆU TRÁI TIM HỒNG
Đất nước Việt thuở Vua Hùng dựng nước
Mỗi người dân là một tấm lòng son
Tay nắm chặt tay thề bảo vệ nước non
Trước lũ ngoại bang hung hăng và tàn bạo
Trong nghèo đói , dẫu sống bằng rau cháo
Vẫn kiên cường anh dũng chống xâm lăng
Tự hào thay, dân tộc bốn nghìn năm
Không khuất phục trước muôn vàn khốn khó...
Hạn mặn miền Tây vẫn đang còn đó
Bão lũ miền Trung, núi lở sông bồi
Đùm bọc, yêu thương đời cứu giúp đời
Ý Đảng lòng dân, khó khăn nào cản được!
Chí đã quyết ta bắt sông chảy ngược
Đã một lòng ta tát cạn biển Đông.
Đại dịch tràn về, ta quyết chí tấn công
Bùng phát nơi nao ta dẹp ngay chỗ đó.
Khuyến cáo 5 K khắp mọi miền đã rõ
Vượt mọi khó khăn tất cả đã sẵn sàng
Nhường áo nhường cơm và nhường cả thuốc thang
Cứu trợ bà con ở những vùng tâm dịch.
Cần lượng lớn vắc xin tiêm phòng Covid
Triệu trái tim hồng tình nguyện góp tiền mua.
Nước Việt thanh bình yên ả tiếng gà trưa
Yêu lắm quê hương thuở Vua Hùng dựng nước.

                      Đà nẵng 10/3/2021

                           Phạm Văn Mão



 

LỜI HẸN THÁNG BA

 LỜI HẸN THÁNG BA

Tháng Ba,  mừng cháu tòng quân
Cháu mặc áo lính màu xuân ùa về
Ông xưa nhập ngũ tuyên thề:
"Nước chưa hết giặc chưa về quê hương"
Nay ông tiễn cháu lên đường
Hoa xuân khoe sắc, muôn phương rợp cờ.
Cuộc đời đẹp tựa trong mơ
Cháu ông khắc khoải đợi chờ hôm nay
Cháu ông súng chắc trong tay
Giữ bình yên Tổ quốc này cháu nghe
Tháng Ba giữ trọn câu thề
Vẹn toàn biên ải cháu về thăm ông.
              Đà nẵng 28/2/2021

                  Phạm Văn Mão
 

Hoa hậu của tôi

      HOA HẬU CỦA TÔI.


Cô bé nhà bên lúc nhỏ đẹp như hoa
Xóm dưới làng trên đều trầm trồ " hoa hậu"
Thằng út cạnh nhà thì vừa đen vừa xấu
Ấy vậy mà cứ quấn bé như nem
Thời gian dần trôi và hai đứa lớn lên
Qua buổi chăn trâu lại đến thời cày cấy
Đến tuổi dậy thì cô bé càng lộng lẫy
Thằng út bên nhà cứ lầm lũi vào ra
Ghé mặt vào phên hắn lặng lẽ ngó qua
Hắn thích bé mà không bao giờ dám nói
Năm mười chín út ta vào bộ đội
Bé nhà bên không đưa tiễn, chúc mừng!
Út rất buồn...buồn trong nỗi nhớ nhung.

Chiến trận, đạn bom, nơi rừng già xa lắc
Thương mẹ, nhớ cha lòng hướng về phương Bắc
Hình bóng một người cứ theo hắn ngày đêm
Bức ảnh màu hiếm hoi út lại mở ra xem
Lặng lẽ bâng khuâng rồi chìm vào nỗi nhớ.

Xuất ngũ ra quân hắn trở về nơi đó
Nơi cô gái kia vẫn xinh đẹp dịu dàng
Ngày đi làm, tối tối hắn lang thang
Tiếng sáo thê lương xoáy vào lòng đau buốt,
Với cô gái đôi lần cùng tát nước
Chiếc gàu đôi lúng liếng những chiều vàng
Không dám mở lời vì em quá cao sang.

Út lại xa quê lên đường vào đại học
Lặng lẽ âm thầm không có dáng ai đưa
Không còn ghé  phên ngắm trộm mỗi buổi trưa
Không được rủ nhau đi xem phim ngoài bãi
Út cứ lo học rồi xa nhà mãi mãi
Ở quê cô ấy có chồng
Vậy là út buồn...buồn hết hạ qua đông!

Tuổi ngoại bảy mươi gửi em lời chúc phúc
Xa quê mẹ, xa một trời ký ức
Xa một người  không dám ngỏ lời yêu.
Mặt trời mùa này bóng đã đổ liêu xiêu
Chỉ gặp nhau trên những màn hình ảo
Ta đã sống qua một thời rau cháo
Qua cái thời tuổi nhỏ lắm mộng mơ
Xuân về rồi út viết mấy vần thơ
Tặng bé cùng quê những lời thân mến nhất
Những gì út viết ra là những lời chân thật
Chúc hoa hậu của mình mãi mãi đẹp như hoa.
             Sông Hàn 28/2/2021

 

LỜI CUỐI

 


LỜI CUỐI

Nếu tim anh ngừng đập
Em ơi em đừng buồn!
Biết em sẽ cô đơn
Không có người chia sẻ.
Anh sẽ đi thật khẽ
Như quãng đời anh qua.
Đời sóng gió phong ba
Dồn lên vai em cả.
Em một thời vất vả
Bởi vì anh quá nghèo
Chăm cha mẹ gieo neo
Chăm chồng con ốm yếu.
Tình anh thì không thiếu
Nhưng xử sự khô khan
Mỗi bận gặp cơ hàn
Để mình em gánh vác.
Khi không còn tiếng hát
Ê a khi chiều buông
Không thơ phú văn chương
Trên đăng đàn tạp chí
Là lúc anh yên nghỉ
Nơi rú lạ đồng hoang
Còn lại em lang thang
Một mình nơi phố nhỏ
Tim anh không còn gõ
Từ cái dịp oan gia
Lũ ác đẩy anh ra
Khỏi cuộc đời chân chính!
Em ơi đừng bịn rịn
Đất có không cần thiêu
Mình đã mua đất nhiều
Xây thành hai nấm mộ
Hai mình chung một chỗ
Khi nào em về già
Vợ chồng ở một nhà.
Cháu con cùng thăm viếng.

BV C ngày 04/8/2017






DẶN CON

 DẶN CON


Ngày ba đi về cõi vĩnh hằng
Mong các con đừng sụt sùi thương nhớ
Đừng làm mẹ con thêm ngậm ngùi nức nở
Đừng làm ba đi không thanh thản nghe con.
Ba nhắm mắt rồi con báo với trưởng thôn
Nhờ các cụ vẽ bày lo tang lễ.
Nhờ dịch vụ, mua sắm gì cũng dễ.
Đơn giản thôi, đừng bày vẽ tốn tiền.
Nhập án rồi đừng để quá hai đêm
Nhờ dịch vụ đưa ba về Hoàn vũ.
Không di chúc ba đôi lời nhắn nhủ.
Em có gia đình, chị ở với mẹ nha
Thờ ông bà, hương khói thắp cho ba
Rắm, mồng một con nhớ làm đơn giản
Chăm sóc mẹ, hãy coi nhau là bạn.
Mỗi khi buồn con và mẹ sẻ chia.
Tiết kiệm bạc tiền lo việc nọ, việc kia.
Đừng vay mướn để trở thành con nợ.
Đất nghĩa địa ba mua con xây hai ngôi mộ.
Một mộ chờ dành cho mẹ nghe con
Xây áp vào mộ ba cho đỡ lạnh đêm hôm
Khi mẹ mất  con nhờ dịch vụ đưa mẹ về nơi đó.
Ba đi rồi chỉ thương con một mình vò võ
Không lấy chồng rồi sẽ khổ đó con.
Nhà cửa đất đai tính toán kỹ hơn.
Con ưng ở thì thuê người sửa lại.
Ba mất rồi, đường về quê xa ngái.
Thỉnh thoảng con về thăm gia tộc, tổ tiên
Viếng mộ ông bà, nhận chị nhận em
Nhớ đừng để mất họ hàng nguồn cội.
Nếu có đi xa, có mấy lời nhắn gửi.
Hai chị em nhớ thương mẹ nhiều hơn.
Ba biết hai con sẽ không để mẹ buồn./.

                            27/7/2017





Gửi từ điện thoại thông minh Samsung Galaxy của tôi.

Thứ Năm, 1 tháng 8, 2024

NHỚ

 




NHỚ !

Đất nước hoà bình anh trở lại quê hương
Sống giữa tình thương của những người Đức lạc
Trong sâu thẳm một nỗi buồn man mác
Bạn hữu cùng đi đang nằm lại giữa núi rừng
Đêm đêm trở mình nước mắt cứ rưng rưng
Rồi cuộc sống cuốn anh vào vòng xoáy
Bè bạn, người thân đã đỡ anh đứng dậy
Anh hoà vào câu ví giặm quê hương
Đèn chiếu, âm ly lang thang mọi nẻo đường
Thức để hát cho dân làng yên ngủ...
Em - cô gái quê mịnh có giọng ca trời phú
Anh đệm đàn và em hát say sưa
Ghi ta anh đàn lạc nhịp buổi ban trưa
Em vẫn hát như không hề lỡ nhịp
Nhớ em ngâm mấy bài thơ anh viết
Tiếng sáo ngọt ngào anh thổi đệm cho em
...
Lần thứ hai từ giã bạn thân quen
Tạm biệt quê hương để vào trường đại học
Khoác ba lô lên vai, lần đầu tiên anh khóc
Cha mẹ già ai chăm sóc sớm hôm ?
Tuổi ngoại bảy mươi thân ốm yếu gầy còm
Có đứng vững qua những mùa giông bão?
Kể từ đây không còn nghe tiếng sáo
Không tiếng bập bùng, không gõ nhịp ghi ta
Dằng dặc xa quê đời bão tố phong ba
Không được nghe giọng ca của người em gái nhỏ
Quên cả vần thơ viết em ngâm ngày đó
Quên cả một thời sức sống tuổi thanh xuân
Lâu quá rồi không nghe tiếng ca ngân
Nhưng vẫn nhớ như in cái giếng Đình trong mát
Không quên được những bài ca em hát
" Quảng trị quê mình giải phóng rợp cờ hoa"
" Người đi xây hồ Kẻ Gỗ " mới hôm qua
Sâu lắng nao nao" Khúc tâm tình của người Hà Tĩnh "
" Cô gái sông La" ơi lòng anh sao bịn rịn
" Phụ tử tình thâm" nghe quặn thắt lòng người.
Chiều nay buồn ngồi đếm giọt mưa rơi
Bỗng nhớ quê hương và nhớ người em gái
Nhớ giọng ca em ngọt ngào sâu lắng mãi
Nhớ Đức lạc ân tình, nhớ mảnh đất quê ta.
Nỗi nhớ cứ theo anh cho đến tạn tuổi già./.

( Tặng em cô gái quê mình)





 

TÔI YÊU THÀNH PHỐ SÔNG HÀN

 


TÔI YÊU THÀNH PHỐ SÔNG HÀN

Khen ai khéo đặt tên Hàn
Uốn mình trong phố sông mang nặng tình
Ánh đèn đêm chiếu lung linh
Mang bao kỷ ức chiến chinh thủa nào
Ngũ Hành Sơn  Mỹ vào Mỹ khiếp
Cảng Tiên sa tiễn biệt Mỹ về
Lừng danh dũng sĩ Thanh Khê
Nam Ô đó, một miền quê thanh bình
Đây Hòa hải nặng tình nặng nghĩa
T-20 ngạo nghễ anh hùng
Hòa cầm trên đó ung dung
Đường thêng thang rộng Kon tum , Sa thầy
Quên sao được những ngày kháng chiến
Từ Hòa ninh ta tiến về xuôi
Phước tường, Chợ Mới , nơi nơi
Cô du kích nhỏ không rời  súng gươm...

Giờ đây Đà nẵng tinh tươm
Chiếc phà ngang đã kiếm đường ra đi
Cầu qua sông chẳng thiếu gì
Chiếc thì phun lửa, chiếc thì quay xuôi
Chiếc dây văng cao vút trời
Phố phường sạch đẹp người người ấm no
Biển chiều thuyền nhỏ , tàu to
Cá đầy, lưới mới, tung cờ gió bay
Sơn trà e ấp trong mây
Mỹ khê biển gọi đó đây bạn bè.
Đẹp thay Đà nẵng vào hè
Pháo hoa mở hội đẹp mê sông Hàn.
Tôi yêu thành phố bình an
Như yêu Tổ quốc Việt nam anh hùng./.

EM VẪN CHỜ ANH

 EM VẪN CHỜ ANH


Cầu Rồng em đứng chờ anh
Sông Hàn uốn lượn như tranh sơn dầu
Một khúc sông chín chiếc cầu
Đôi ta giữ trọn tình đầu nhé anh
Sơn trà đây thảm rừng xanh
Gối đầu lên sóng vỗ ghềnh đá nhô
Mỹ khê cát mịn trắng  bờ
Ngũ hành sơn đá nhấp nhô tượng thần
Em đưa anh ghé Hòa Xuân
Gò dầu vọng tiếng chuông ngân chiều tà
Núi Thần tài đó không xa
Tắm bùn suối nóng kẻ xa, người gần
Bà nà hills đó dừng chân
Đường lên tiên cảnh bao lần em mơ
Hải Vân Quan khuất sương mờ
Nhìn về Đà nẵng nên thơ lạ lùng
Rượu Hồng Đào một chén chung
Nhấp môi thơm dịu ta cùng nâng ly
Hoàng sa giục chúng ta đi
Tình yêu Đà nẵng không gì lớn hơn.

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2024

NÚI BÀ ĐEN - TÂY NINH

 TRÊN NÚI BÀ ĐEN


Ai chưa có dịp lên núi Bà Đen ở Tây ninh thì hãy đến đây một lần trong đời để thưởng ngoạn điểm du lịch tâm linh có một không hai của Việt nam.
   Núi Bà Đen, thường gọi là Núi Bà cao 986 mét , là ngọn núi cao nhất ở miền Nam Việt nam và được ví là nóc nhà Đông Nam bộ. Núi Bà Đen gắn với di tích của bà Lý thị Thiên Hương dưới thời Triều Nguyễn. Tương truyền năm bà Lý Thiên Hương 18 tuổi bị gia nô của của quan huyện Trảng bàng vây bắt làm nhục nên bà đã nhảy xuống khe đá quyên sinh tử tiết. Bà đã được những người dân ở đây đem về an táng và lập đền thờ dưới chân núi Bà Đen. Nơi đây cũng từng là căn cứ kháng chiến của quân giải phóng Miền Nam Việt Nam trong thời kỳ chống Mỹ cứu nước.
Khu du lịch Núi Bà Đen đã được  tập đoàn Sun Group đâu tư nâng cấp, xây dựng thành điểm du lịch tâm linh nổi tiếng được nhiều khách du lịch trong và ngoài nước đến chiêm ngưỡng và thưởng ngoạn. Đây là khu du lịch đầu tiên ở Việt nam vận hành loại du lịch máng trượt và cáp treo.
Nhà ga cáp treo Bà Đen là nhà ga lớn nhất trong hệ thống cáp treo thế giới được xác nận đạt kỷ lục Guinness.
  Đến với Bà Đen, chúng ta sẽ được chiêm ngưỡng tượng phật bà Tây Bổ Đà Sơn tọa lạc trên đỉnh núi bằng đồng đỏ có chiều cao 72 mét , nặng 170 tấn, là bức tượng cao nhất Châu Á.
Lên với Bà Đen, chúng ta  được ngắm thác nước nhân tạo cao nhất Thế giới. Những dòng nước từ trên cao chảy xống các bể chứa như những dòng sữa mẹ ngày đêm cung cấp nguồn năng lượng dồi dào cho những đứa con yêu lớn khôn trong vòng tay của mẹ.

Bạn có thể lên đỉnh núi Bà Đen từ sáng sớm để ngắm Bình minh trên hồ Dầu tiếng rộng lớn và những cánh rừng cao su xanh mượt bạt ngàn của miền Đông Nam bộ hay những buổi chiều tà để ngắm cảnh hoàng hôn phía nước bạn Campuchia chỉ cách nơi chúng ta đửng chỉ vài cây số.

và khi đêm xuống trên núi Bà Đen, một bầu trời bao la  với muôn vì sao lấp lánh và ánh trăng huyền diệu làm sao
Đến với khu du lịch Núi Bà Đen, chúng ta không thể không ghé thăm tượng Phật Di Lạc bằng đá cẩm thạch lớn nhất thế giới. Tượng được chế tác từ các khối đá cẩm thạch lớn với những bàn tay vàng và kỷ thuật tinh xảo với độ chính xác đến từng milimet của những người thợ Việt nam.

Đến với Bà Đen, chúng ta còn được xem những vườn hoa đa sắc với hương thơm dịu ngọt. Trước mắt chúng ta là vườn  hồng quanh năm nở hoa do bàn tay của những người quản lý nơi đây chăm sóc.
Đặc biệt, những ai thích khám phá vũ trụ thì xin mời vào phòng studio để theo dõi những thước phim vừa  huyền bí vừa kỳ ảo mà chân thật đến mê hoặc.
Đến với khu du lịch  Núi Bà Đen, chúng ta sẽ được tận hưởng sự chăm sóc, hướng dẫn tận tình, chú đáo, văn minh. Lịch sự, lễ phép của đội ngũ cán bộ, nhân viên nơi đây. Bạn sẽ thấy thích thú, thoải mái và say đắm với những gì bạn cảm nhận được tại khu du lịch Núi Bà Đen.

HẠNH PHÚC LÀ ĐÂY

 HẠNH PHÚC LÀ ĐÂY


Ra Bắc lại vào Nam
Em đi như thoi dệt
Mà không hề thấm mệt
Như vòng quay Mặt Trời

Có mặt ở khắp nơi
Ở Sa pa chiều xuống
Hạ long mới sáng lên
Ngồi Hà nội chưa yên

Đêm Sầm sơn - Thanh hóa
Em lại lên tàu hỏa
Có mặt ở Bà nà
Chưa kịp ghé thăm nhà

Núi Bà Đen em đến
Chia tay bao lưu luyến
Phú quốc lại đón chào
Tiếng sóng biển lao xao

Tiễn em về Đà nẵng
Trọng lượng em không nặng
Nhưng công việc khá nhiều
Sun Group thân yêu

Là nơi em gắn bó
Gia đình em nơi đó
Là hạnh phúc bao la
Em chẳng sợ đi xa

Không ngại ngần vất vả
Tập đoàn là tất cả
Em sẽ cố hết mình
Con đường đến quang vinh
Là trái tim nhiệt huyết.



SUN WORLD SÂU NẶNG NGHĨA TÌNH

   SUN WORLD SÂU NẶNG ÂN TÌNH

     <Dân ca ví giặm Nghệ - Tĩnh>

Hát khuyên:
Vợ:
Anh ra đi xây miền đất mới
Cùng Sun world vì nước mạnh dân giàu
Dù anh ở nơi đâu
Dù mưa nguồn, giá lạnh
Em ở nhà kiêu hãnh
Bởi anh vẫn cam lòng
Quyết dời núi ngăn sông
Xây những công trình tráng lệ

Chồng:
Anh đi xa nơi chân trời góc bể
Em yên tâm lo đảm việc gia đình
Vất vả trước bình minh
Nhọc nhằn khi tối mịt
Bao nhiêu là công việc
Lo con cái học hành
Lo cha mẹ hai bên
Người vợ hiền tuyệt diệu.

Hát Tứ hoa:
Em ơi, đất nước mình đây bao năm dài đói khổ
Bởi chiến tranh, bom đạn của quân thù.
Vang vọng tiếng mẹ ru, thương thân cò lặn lội
Cha đi bộ đội, xung trận chiến trường xa cho đất nước chúng ta vui ơ hơ ngày thắng lợi.
Con đã lớn khôn, và con lên những miền đất mới
Nơi biển đảo, núi rừng của Tổ quốc thân yêu
Nơi bàn chân cha đã in dấu rất nhiều
Nơi tiếng gọi non sông vẫn còn vang vọng.
Nơi Sun world sẽ đem bao hy vọng
Nơi ngày mai đây sẽ rọi ánh Mặt Trời

Điệu giận thương:

Em vẫn đợi vẫn mong anh ơi
Em hy vọng vào anh, anh ơi
Quê hương mình ngày mai tươi đẹp
Chào Sun world chân đồng vai thép
Sẽ tô thêm nét đẹp hữu tình
Miền đất mới đẹp lung linh
Chồng với vợ càng thêm xinh
Đón mọi người về đây ngắm cảnh
Xây quê hương ngày càng vững mạnh
Tự hào thay biết mấy công trình.

Điệu ví:
Người ơi
Sun world nặng nghĩa nặng tình
Chơ gừng cay muối mặn, chúng mình yêu thương.



NGHỀ THANH TRA

     NGHỀ THANH TRA


Tôi làm nhiệm vụ thanh tra
Nhân viên Sun Group gần xa không nề
Bắc Nam bao chuyến đi về
Tôi luôn giữ trọn lời thề công tâm.
Mặc cho mưa nắng dãi dầm
An toàn lao động âm thầm dõi theo
Nội quy, nghị quyết ra nhiều
Mọi điều trong đó phải theo sát sườn.
Tự mình bám trụ sớm hôm
Nết ăn, nết ở phải luôn đàng hoàng
Là thanh tra của Tập đoàn
Đã làm không thể chủ quan sơ sài
Làm dứt điểm, không kéo dài
Đúng, sai rành rọt như ban ngày mới xong
Ai đúng thì được ghi công
Ai sai xử lý hanh thông mọi bề.
Nghề thanh tra cũng là nghề
Mong sao đừng bị ai chê sai lầm./.

Những lời Bác dạy chúng con

 NHỮNG ĐIỀU BÁC DẠY CHÚNG CON


Hung tin Bác Trọng đi rồi
Trời nghiêng đất ngã, rụng rời tim con!
Một đời vì nước vì non
Tình dân, nghĩa Đảng sắt son chói ngời.
Bác đi để lại cho đời
Tình thương nhân loại của Người còn đây
Sống nhân nghĩa, chí thẳng ngay
Đảng viên luôn nhớ: lời hay, thật lòng.
Không tham nhũng, đức sáng trong
Làm gương trong Đảng vừa hồng vừa chuyên.
Thương dân trên khắp mọi miền
Dân còn đói, khổ chưa yên trong lòng.
Luôn giương cao ngọn cờ hồng,
Độc lập , tự chủ, cộng đồng có nhau.
Không tham ô để làm giàu
Cậy làm quan để mưu cầu cá nhân
Một lòng đoàn kết quân dân
Noi gương, học tập theo chân Bác Hồ.
Lòng thương nhớ Bác vô bờ
Cùng nhau tô thắm sắc cờ Đảng ta
Lời thơ thay hương thay hoa
Con dâng lên Bác đi xa chiều hè.

              Lê thị Hương Giang

Bước theo lời dạy của Người

 


BƯỚC THEO LỜI DẠY CỦA NGƯỜI

Nhận tin buồn Bác Trọng đã đi xa
Chiều tháng Bảy trời bỗng sầm tối lại
Mưa ập xuống, trời đất buồn tê tái
Chúng cháu nô đùa bỗng chốc lệ tuôn rơi
Bác đi thật rồi sao? Bác Trọng kính yêu ơi!
Bác tổng bí thư cả một đời tận tụy
Vì nước vì dân cho đến phút cuối cùng
Bác là tượng đài, là một tấm gương trong
Cho lớp cháu con soi mình vào trong đó.
Lao động miệt mài vượt lên bao gian khó
Phú quý không màng, tiền bạc chẳng quan tâm.
Cán bộ, đảng viên phải lo lắng cho dân
Chống tham nhũng, người đốt lò vĩ đại
Không danh lợi, sống thanh cao, khảng khái
Khắc ghi lòng : sống phải dựa vào dân
Đừng cậy làm quan để lôi kéo người thân
Làm những chỗ đặc quyền và vụ lợi
Nói là làm không chần chừ chờ đợi
Việc không làm mà muốn nhận huy chương.
Thấy người nghèo là phải biết yêu thương
Để xã hội luôn công bằng dân chủ
Bác đã đi xa nhưng bao lời nhắn nhủ
Ghi tạc lời Người chúng cháu sẽ thành công
Chốn linh thiêng cầu mong bác yên lòng
Nhìn bước chân đi của những người yêu Bác./.

EM LÀ NHÂN VIÊN CUNG ỨNG

 EM LÀ NHÂN VIÊN CUNG ỨNG


Em chỉ là cô bé tuổi đôi mươi
Mẹ đi chợ còn đòi mua quà bánh
Là cô gái ai cũng chê ương, ngạnh
Cho đến giờ vẫn chưa có ai yêu.
Tính cần cù, chịu khó, thích phiêu diêu
Xong đại học muốn lên vùng đất mới.
Sun Group không bắt em chờ đợi
Tiếp nhận ngay, cho lên núi Bà Nà
Cả bốn mùa nắng gắt với mưa sa
Bốn xung quanh là núi cao vực thẳm
Đêm vượn hú, ngày mây mù buồn lắm
Rồi những công trình vĩ đại khiến em vui.
Những cabine treo lơ lửng giữa trời
Những nhà ga, nườm nượp người lên xuống.
Thật hãnh diện một nhân viên cung ứng
Đã góp công nâng ánh sáng Mặt Trời.
Niềm đam mê đưa em đến muôn nơi
Phú quốc, Tây ninh, Hạ long, Thanh hóa
Fangsipang...mùa Đông hay mùa Hạ
Bất kể lúc nào Người gọi có em đây.
Em đã sẵn sàng cho tất cả những chuyến bay
Lễ hội pháo hoa không đêm nào vắng mặt
Cung ứng hậu cần, chăm sóc khách vào xem.
Trên sông Hàn, mỗi quả pháo bay lên
Là mỗi đóa hoa tặng cho người cung ứng.
Em đã lớn khôn nhờ công trình xây dựng
Của Mặt Trời vì đất nước thân yêu.
Như hồi nào, em vẫn thích phiêu diêu
Hết ương ngạnh bởi giờ em đã lớn./.

VỀ HẠ LONG

 


VỀ HẠ LONG

Mời bạn về thăm di sản - vịnh Hạ Long
Nơi biển trong xanh và bầu trời ngập nắng.
Thuyền em đợi  chở anh đi mỗi sáng
Ngắm bình minh nơi núi đá nhấp nhô.
Em dắt anh đi thăm lại núi Bài Thơ
Những khối vàng đen trải dài óng ả.
Cầu Bãi Cháy nối hai bờ xa lạ
Kéo chúng mình thêm gần gũi nhau hơn.
Ngồi cáp treo ngắm mặt biển sóng vờn
Lấp lánh bạc khi Mặt Trời chiếu rọi.
Anh nắm tay em trong gió chiều vời vợ
Hạ Long giờ thay đổi quá em ơi!
Những chiếc du thuyền dong buồn lướt ra khơi
Khách thập phương như lạc vào Tiên cảnh
Cảng Vân Đồn nhiều máy bay hạ cánh
Dưới Nắng vàng ấm áp bóng SUN WORLD.
Đến đây anh, đến vãn cảnh nên thơ
Thưởng ngoạn món ăn nơi Hạ Long quê vịnh
Đến đây anh, đến rồi đi bịn rịn
Lưu luyến Mặt Trời trên vùng đất Quảng Ninh./.

Phạm Văn Mão




ĐÀ NẴNG YÊN BÌNH/ NEW

 ĐÀ NẴNG YÊN BÌNH


Lên chốn bồng lai ngắm Đà thành
Bà nà cao vút giữa trời xanh
Mỹ khê gợn sóng bồi sa trắng
Ngồi cáp đung đưa sáng trong lành

Mặt Trời trải  nắng bừng muôn nẻo
Sơn trà vượn hót giữa thiên thanh
Núi Chúa - Hải vân chiều mây phủ
Đà nẵng là đây chốn yên bình

Châu Á công viên kín mịt người
Bọn trẻ vui đùa thỏa thích chơi
Khách đến tham quan và ẩm thực
Thưởng ngoạn vòng quay vút Mặt Trời

Sông Hàn rạo rực hội pháo hoa
Bừng sáng đêm vui đến mọi nhà
Hàng vạn người xem ngồi kín chỗ
Thỏa nỗi chở mong trẻ đến già.



VỀ HẠ LONG

Mời bạn về thăm di sản - vịnh Hạ Long
Nơi biển trong xanh và bầu trời ngập nắng.
Thuyền em đợi  chở anh đi mỗi sáng
Ngắm bình minh nơi núi đá nhấp nhô.
Em dắt anh đi thăm lại núi Bài Thơ
Những khối vàng đen trải dài óng ả.
Cầu Bãi Cháy nối hai bờ xa lạ
Kéo chúng mình thêm gần gũi nhau hơn.
Ngồi cáp treo ngắm mặt biển sóng vờn
Lấp lánh bạc khi Mặt Trời chiếu rọi.
Anh nắm tay em trong gió chiều vời vợ
Hạ Long giờ thay đổi quá em ơi!
Những chiếc du thuyền dong buồn lướt ra khơi
Khách thập phương như lạc vào Tiên cảnh
Cảng Vân Đồn nhiều máy bay hạ cánh
Dưới Nắng vàng ấm áp bóng SUN WORLD.
Đến đây anh, đến vãn cảnh nên thơ
Thưởng ngoạn món ăn nơi Hạ Long quê vịnh
Đến đây anh, đến rồi đi bịn rịn
Lưu luyến Mặt Trời trên vùng đất Quảng Ninh./.




--

--------------------
Phạm Văn Mão




Thứ Ba, 16 tháng 7, 2024

HUẾ YÊU

                     HUẾ YÊU


Tôi trở về thăm lại Huế thân thương
Hàng phượng vĩ bờ sông Hương vẫn thế. Melia Vinpearl - nhà vươn cao ngạo nghễ
Tầng ba hai nhìn Huế đẹp như mơ.

Phu Văn Lâu phấp phới đỏ sắc cờ
Ngắm Cồn Hến thêm nhớ thôn Vĩ dạ
Bến Toà Khâm người chen người rộn rã
Bâng khuâng , bồi hồi nhớ một Huế chiều mưa.

Tôi ghé quán cơm Âm phủ đã xế trưa
Nhớ quán cơm niêu, nhớ bún bò Đập đá
Nhớ Đầm Chuồn, liêu xiêu ngồi trên Phá
Sóng dập dờn, bên dưới cá tôm bơi.

Tản bộ trên đồi Vọng cảnh lá thông rơi
Ghé lại Làng Hương chụp hình cùng nón Huế
Dốc Nam Giao nhớ bạn xưa đến thế
Trăng đêm đêm vẫn đợi bạn chưa về !

Hò mái đẩy thuyền  ai vang vọng tận bên tê
Chùa Thiên Mụ, lắng chìm trong tĩnh lặng
Tôi ôm Huế vào lòng rồi trở về Đà nẵng
Để hẹn ngày trở lại Huế tôi yêu.
             Huế 10/7/2022






 

THĂM NHỮNG MIỀN ĐẤT MỚI

 





THĂM NHỮNG MIỀN ĐẤT MỚI


Cách đây bảy năm, vợ chồng tôi có dịp đi di lịch Sapa và lên đỉnh Fansifan.
Năm đó tôi bị bệnh phải đặt máy tạo nhịp tim. Sau khi thấy sức khỏe tạm ổn định nên quyết định đi một chuyến để biết đó biết đây.
Mua vé cáp treo xong thì chúng tôi được nhân viên nhà ga dắt tay từng người vào cabin. Các bạn niềm nở nhiệt tình nên chúng tôi cảm thấy yên tâm. Cabin lướt đi trong mây, nhìn xuống dưới là những mảnh ruộng bậc thang tuyệt đẹp. Hết chặng thứ nhất, chúng tôi lại đi tàu leo núi. Những dường ray uốn lượn bên sườn núi cheo leo, tôi có cảm giác sờ sợ tàu tụt dốc.

Nhưng không, đoàn tàu lướt đi nhẹ nhàng êm ru. Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Khi xuống tàu để đi bộ theo những bậc thang lên chùa, tôi được một bác sĩ đến hỏi thăm sức khỏe, đo huyết áp và tư vấn cho tôi nên tiếp tục lên cao hay dừng lại. Tôi muốn thử sức mình và đề nghị lên tiếp. Cô đồng ý để tôi đi và bảo sẽ hộ tống tôi một đoạn. Tôi cảm động và cảm thays yêu mến mảnh đất và con người nơi đây vô cùng.
Rồi vợ chồng tôi cũng đến được những ngôi chùa cheo leo trên sườn dốc uy nghi, trầm mặc, linh thiêng để dâng hương cầu niệm. Cuối cùng chúng tôi cũng đến được vị trí cao nhất của dãy Fansifan. Mặc dù hôm ấy trời đầy mây, mưa phùn và ẩm ướt nhưng chúng tôi cảm thấy mình đã hoàn thành ước nguyện là chỉnh phục đỉnh cao Fasifan.

Một ngày đẹp trời, chúng tôi lại có dịp lên thăm Bà nà Hills. Buồng cabin thoáng rộng của cáp treo số 2 băng băng đưa chúng tôi lên núi.


Chúng tôi có cảm giác như lạc vào chốn bồng lai tiên cảnh. Hình ảnh ấn tượng đầu tiên đập vào mắt chúng tôi là những cung điện, những công trình có kiến trúc châu Âu. Đặc biệt ấn tượng là chiếc Cầu Vàng với trụ đỡ là những bàn tay khổng lồ vươn cao giữa khe núi sâu thẳm. Ôi, những công trình vĩ đại đã mọc lên trên đỉnh Bà nà - Núi Chúa mag bao nhiêu năm nay rừng hoang mây phủ làm cho chúng tôi không khỏi ngỡ ngàng và thán phục


Rồi vợ chồng tôi lại có dịp vào thăm Núi Bà Đen - nơi mà cách đây hơn nửa thế kỷ tôi đã từng là một chiến sĩ giải phóng quân đã cùng đồng đội chiến đấu bảo vệ từng tấc đất, từng viên đá, từng ngọn cỏ nơi đây.

Trước mắt chúng tôi là tượng Phật Tây Bổ Đà Sơn bằng đồng đỏ tọa lạc uy nghi tteen đỉnh núi cao xấp xỉ 1000 mét. Những thác nước nhân tạo cao ngất trời xanh và tượng Phật Di Lặc bằng đá cẩm thạch khổng lồ đã làm cho chúng tôi không khỏi trầm trồ thán phục.
  Cám ơn Tập đoàn Sun Group đã góp công, góp sức với những ý tưởng tuyệt vời tạo nên những miền đất, những điểm đến mới, lạ, hấp dẫn và đã đào tạo nên những cá nhân, những tập thể cán bộ, nhân viên chuyên nghiệp, tận tình, chu đáo để lại những hình ảnh đẹp đẽ, ấn tượng trong lòng du khách.
  Một lần ghé thăm Fansifan, Bà Nà Hills, Bà Đen SunWorld, chúng tôi thực sự thán phục và yêu mến những sản phẩm được tạo nên những bàn tay, khối óc và ý tưởng tuyệt vời của những nhà sáng tạo ra chúng.
Nhất định chúng tôi sẽ tiếp tục quay lại thăm những vùng đất mới, những tuyệt tác mới mà Sun Group đã tạo nên.

LAN VÀ SÚNG

 


LAN và SÚNG

Bom vẫn nổ trên đồi
Đạn réo bên bờ suối
Mùa khô nơi biên giới
Phong lan khoe sắc rừng.

Nơi không ánh mặt trời
Ngã mình trên cánh võng
Dõi theo cánh lan rơi
Nụ cười tràn sức sống.

Người lính dáng thư sinh
Leo cây nhanh như sóc
Giương đầu lê anh chọc
Một giò  Lan - " người tình "

Tên hoa nghe thân thương
Như người tình anh vậy
Chăm chút từng nụ hoa
Sau mỗi lần thức dậy.

Hoa treo đầu mũi súng
Theo anh khắp chiến trường.
Phong lan là quê hương
Là "nguười tình" anh đó.
  Tây ninh mùa hoa nở





THƯƠNG EM

 


            THƯƠNG EM

Thương em vào rồi lại ra
Tuổi cao, sức yếu đường xa đêm dài.
Gặp nhau chưa kịp tỏ bày
Nụ cười chưa kịp nhíu mày nắng hong
Thương anh số phận long đong
Thương anh bệnh tật mà lòng em lo
Thuốc thang, quà cáp, chả, giò
Thương anh, bù lại tuổi thơ đói nghèo
Quê mình đồng cảnh gieo neo
Hai ta chung cảnh vượt đèo vô Nam.
Hai ta lội núi băng ngàn
Đều trong quân ngũ muôn vàn nhớ nhung
Sáo sang sông, em lấy chồng
Còn anh vò võ sống trong u buồn
Thế là biền biệt nhau luôn
Đến khi gặp lại vui hơn được vàng
Ước mơ một thuở dở dang
"Giờ em bù đắp cho chàng chàng ơi"
Thương nhau cho trọn một đời
Khuyên anh quên hẳn những người đáng quên.
Mong đời hai đứa bình yên
Vào ra thăm hỏi để duyên thêm nồng.
Thương anh, em nhớ chăm chồng
Cho anh ấy khỏe để lòng em vui.

               11/4/2024

MẸ ƠI

 MẸ ƠI.


Đến ngày mồng Tám tháng Ba

  Sụt sùi thương nhớ  mẹ già năm nao.

Rét nàng Bân, rét hanh hao

  Chân trần, áo mỏng, cồn cào đói cơm,

Manh chiếu mỏng, ngủ nệm rơm

  Nhịn ăn, nhịn mặc nuôi con nên người.

Quanh năm bán lưng cho trời

  Bán mặt cho đất không lời kêu ca

Chẳng một lần được tặng hoa

  Một đời chỉ một món quà : Cháu, Con.

Tuổi thanh xuân chẳng phấn son

  Chồng ra mặt trận, ôm con ngóng chồng

Làm chi biết đến hoa hồng

  Làm chi có được những dòng thơ yêu.

Mẹ ơi thương mẹ thật nhiều

  Con luôn ghi nhớ bao điều mẹ răn.

Dẫu rằng xa mẹ bao năm

  Bông hoa dâng mẹ vẫn nằm trong tâm.

Bó hoa với nén hương trầm

  Niết bàn khói tỏa, gọi thầm : Mẹ ơi!

NHỚ ĐỨC ĐỒNG


Viết tặng cuốn sách " NƯỜI VÀ ĐẤT ĐỨC ĐỒNG"

 NHỚ ĐỨC ĐỒNG


"Người quê tôi, đất quê tôi

Từ trong gian khó vẫn ngời niềm tin"

...


Con ước về thăm lại chốn quê xưa

Ở nơi ấy có khu đền Hàng Tổng.

Ở nơi ấy lũ chúng tôi nuôi nhiều khát vọng...

Đói, rách, lon ton, quần cọc đến trường

Không dép, không giầy, chân nứt nẻ bùn vương.

Đồng Vịnh, Đồng Quang...Sơn Thành muôn ngã

Vai mẹ gầy, gánh phân đầy tất tả

Sèo bói, đồng Vùa, bàu Chọ, bàu Am

Ruộng bùn sâu, cha lội, rét căm căm

Con mắm trích, nắm cơm nhiều khoai độn,

Trưa hửng nắng mẹ với bà xuống ruộng 

Giăng dây thẳng hàng cấy lúa vụ Đông -  Xuân.

Cầu Hói Co, bom mỹ dội bao lần

Chi viện miền Nam, tàu đầy hàng thông tuyến.

Nhìn núi Eo Hương lòng ta càng xao xuyến

Nhớ con cá bàu Tràm, bàu Núc, bàu Vo

Chợ Đàng Tết, năm nay chắc sẽ họp rất to

Mớ cải, con gà, bó chè xanh nặng tình làng nghĩa xóm,

Nhớ chiến trường xưa, bạn bè tôi quây quần hôm sớm.

Nhớ thương những ai đi...rồi nằm lại không về !

Nhấp chén rượu nồng ngây ngất vị hương quê.

Chí anh hùng, dân quê tôi bao đời vẫn thế

Vẫn trọn tình, vẹn nghĩa với quê hương.

Nhắc lại cái nghèo để vững bước tiến lên

Nhắc lại cái nghèo để cháu chắt không quên

Nông thôn mới đi lên từ trong những điều tưởng rằng đã cũ

Nhớ Đức Đồng, nhớ quê hương với bao điều ấp ủ,

Để hoa trái ngọt ngào từ chát mặn mồ hôi./,


Kính tặng quê hương Đức Đồng yêu dấu


                  Phạm Văn Mão

NHỚ CON

 Kính tặng những bà mẹ có con đã hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.


 NHỚ CON


Mẹ mong mỏi chờ con về gặp mặt

Vì trong mơ, con mãi tuổi hai mươi.

Mẹ chờ con hơn nửa thế kỷ rồi.

Con biền biệt không một lời gọi mẹ.

Đất nước đã hòa bình.

     Sao con đi lâu thế?

Nếu lạc đường, có đói lắm không con?

Nghe nói bây giờ đường suốt dọc Trường sơn

Chẳng phải lối mòn như ngày xưa, dễ lạc.

Đường Trường sơn - con đường mang tên Bác.

Đã nối liền Pắc bó với Cà mau

Mẹ lại lo con ốm với con đau

Không có mẹ khi sốt vì muỗi đốt.

Con yên tâm nhà mình giờ hết dột

Tường gạch xây, mái ngói lợp chắc rồi.

Cựu chiến binh, bè bạn ở khắp nơi

Họ chăm mẹ như người nhà con nhé.

Con xa mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe

Ăn uống nhiều vào đừng chắt bóp nghe con...

Áo ấm,  mền, chăn... quà tặng mẹ vẫn còn

Đừng tiết kiệm để mua về cho mẹ.

Thương mẹ lắm, năm mươi năm có lẻ

Anh mãi không về - người liệt sĩ Trường sơn.

THÁNG GIÊNG

 THÁNG GIÊNG


Giật mình, đã cạn tháng Giêng

Vần thơ tôi cũng trùng triềng gió đưa

Xuân tàn lất phất giọt mưa

Giêng đi lại nhớ xuân xưa êm đềm

Tháng Giêng tìm sợi nắng mềm

Như ai xưa đứng bên thềm ngóng ai

Trộm nhìn biêng biếc cành mai

Chẳng còn hoa, nụ...tháng Hai sắp về

Trách ai chẳng trọn câu thề

Nguyên Tiêu đằng ấy không về cùng thơ.

THĂM ĐIỆN BIÊN PHỦ

 THĂM ĐIỆN BIÊN 


Về với Điện biên thăm đồi A1

Thăm những anh hùng nằm lại nơi đây

Dâng nén hương trầm mà mí mắt cay cay!

Như khói lửa ngày đánh đồi A1

Bảy mươi năm giờ cây đồi xanh tốt

Lúa chín vàng trải thảm mượt Mường Thanh.

Mường Phăng đây rồi lán núp bóng cây xanh

Nơi che chở bộ chỉ huy chiến dịch.

Bảo tàng Điện biên vẫn chất đầy sử tích

Lệnh Bác Hồ nét mực vẫn còn tươi.

Tây Bắc mùa này đẹp lắm em ơi

Hoa ban nở tươi điệu xòe thiếu nữ

Chiến thắng Điện biên vọng vào lịch sử

Trang sử vàng chói lọi khắp năm châu

Chiến thắng Điện biên chấn động địa cầu.

   Phạm Văn Mão/ Đà nẵng

MẸ

 NGÀY CỦA MẸ


Hai mươi tám năm ròng mẹ đã đi xa

Là hai mươi tám năm lòng con luôn trăn trở

Con thương mẹ cả một đời khắc khổ

Cả một đời chưa một bữa cơm no

Cả một đời gánh nặng những âu lo

Cơm, áo, gạo, tiền, học hành, sách vở

Vất vả sớm hôm không một lời than thở

Nuôi tám đứa con khôn lớn trưởng thành

Mảnh quê nghèo nên cái đói quẩn quanh.

Lớn lên, xa nhà chưa một ngày chăm mẹ

Con ân hận và trách mình quá tệ

Để mẹ già côi cút ở quê xa

Để mẹ già phải chịu rét tháng Ba

Ngột ngạt gió Lào và bão sa tháng Bảy

Ngày của Mẹ sao con buồn đến vậy?

 Nơi cõi vĩnh hằng cầu mong mẹ luôn vui.

CHA

 CHA

(viết cho ngày của CHA 16/6)


CHA đi ngày ấy  lâu rồi

Giờ đây con vẫn nhớ lời cha răn

Giữ gìn nết ở nết ăn

Tham lam, trộm cắp khó khăn cũng đừng.

Thành công con chớ vội mừng

Nhỡ khi thất bại con đừng oán thân.

Giàu sang thương cảnh nghèo bần

Có tiền tiết kiệm tiêu dần về sau

Dự phòng khi ốm khi đau

Đời mình khổ trước sướng sau con à.

Đừng quên tiên tổ, ông bà

Đừng quên cha mẹ về già hắt hiu...


Tuổi bảy ba đã xế chiều

Con ngồi ngẫm lại những điều cha khuyên

Chiều rơi giọt nắng ngoài hiên

Thương CHA, nhớ MẸ lòng thêm ngậm ngùi.