Thứ Ba, 6 tháng 8, 2024

MẸ

 NHÂN THÁNG VU LAN BÁO HIẾU, ĐỌC LẠI BÀI VIẾT TRÊN FACEBOOK  MÀ KHÔNG SAO CẦM ĐƯỢC NƯỚC MẮT.


                              MẸ 

    Mùa Vu Lan về , lòng con càng nhớ mẹ . Mười tám năm mẹ đi xa , mười tám năm  lòng con lúc nào cũng thổn thức , lúc nào cũng da diết  và trăn trở . Con đã không biết gìn giữ  và tận hưởng niềm hạnh phúc lớn lao khi mình còn có mẹ .
  Mười tám năm mẹ nuôi con khôn lớn , lo cho con ăn học . Một tấm vải bố mua cho mẹ để may áo , mẹ cũng để dành cho con .  Lúc nào mẹ cũng muốn cho con được bằng chị , bằng em , bằng bạn , bằng bè . Hôm nào đi học về trễ , mẹ vẫn ngồi bên mâm cơm đợi con về cùng ăn . Mẹ sợ con ăn một mình sẽ không ăn hết phần cơm mẹ để .
  Rồi con vào bộ đội . Mẹ một mình chăm sóc bố . Tuổi sáu mươi mà mẹ vẫn phải cày bừa , cấy hái hết phần diện tích đất đai hợp tác xã giao cho nhà mình . Ngày làm ruộng vất vả , đêm về lặng lẽ nằm úp mặt vào tấm phên rách khóc thầm vì nhớ con .
Ở chiến trường xa , con đâu biết nỗi vất vả gian truân của mẹ .
   Ngày chiến thắng trở về , con không còn nhận ra mẹ . Mái tóc mẹ bạc trắng như vầng mây choàng ôm trên đỉnh Giăng màn . Tấm thân mẹ tiều tụy yếu ớt . Hai bàn tay mẹ nhăn nheo , run rẩy ôm lấy con , sờ lên đầu con như hồi con mới lên ba . Mẹ đã khóc . Mẹ khóc không thành tiếng . Nước mắt mẹ ướt đẫm vai áo lính bạc màu  và nóng hổi .
   Rồi con lại ra đi . Những năm tháng ở giảng đường  , lâu lâu con mới gửi thư về thăm mẹ . Có ai ra Hà nội , mẹ lại gửi con một vài lon lạc  hay lon đậu xanh mẹ trồng . Con đâu hình dung nổi mỗi hạt lạc , mỗi hạt đậu là mỗi giọt mồ hôi và nước mắt của mẹ lẫn vào trong đó . Không hiểu sao , gần 30 tuổi mà con lại vô tâm đến thế ?
    Rồi con lấy vợ và sinh con . Cái gia đình bé nhỏ của con lúc nào cũng tất bật và đầy ắp tiếng cười . Và rồi con đã nhiều khi quên đi ở cái miền quê xa lắc ấy mình còn một người mẹ già một đời tận tụy lo lắng  cho con cho cháu . Mỗi khi nhận được tin mẹ bệnh , con chỉ kịp gửi cho mẹ ít tiền để mẹ thuốc the . Con có hiểu đâu mẹ không cần tiền . Mẹ chỉ cần có con bên mẹ . Mẹ sợ sự cô đơn  !
   Khi đứa con thứ hai của con chào đời cũng là lúc con cần đến sự có mặt của mẹ . Cháu nhỏ quá  gửi trẻ họ không nhận giữ . Ngồi ôm con thì sẽ không có lương và công ty sẽ cho nghỉ việc . Thế là con chăm chắm về quê đón mẹ . Lưng mẹ đã còng . Chân mẹ bị lão hóa khớp nặng đi lại khó khăn . Con đã cõng mẹ lên tàu để đưa mẹ vào ở với các con . Mẹ đau nhưng mẹ vẫn cười . Nụ cười của mẹ thật hạnh phúc .
   Ngày ngày các con đi làm , mẹ ngồi lên chiếc ghế mây và bế cháu nhỏ . Mẹ đã hát đi hát lại bài “ Phụ tử tình thâm” , những câu ví dặm ngày xưa mẹ hát ru con  mà con nghe đến thuộc từng câu từng chữ.. Nhìn cháu ngủ ngon trong lòng mình , mẹ mỉm cười  và những giọt nước mắt lại lăn trên gò má nhăn nheo của mẹ .
  Khi cháu lớn lên một chút , con đưa cháu đi gửi trẻ . Ngày lại ngày , một mình mẹ với chiếc ghế mây cũ kỹ xộc xệch ở nhà . Mẹ ngồi nhìn ra khoảng không trước nhà lặng lẽ . Mẹ không dám đi chơi xa vì sợ lạc đường và sợ chân đau bị ngã . Mẹ không dám sang nhà hàng xóm của con để giao lưu tâm sự . Mẹ sợ cái tiếng xứ Nghệ trọ trẹ của mình nói không ai hiểu . Và mẹ sợ người láng giềng nói tiếng Quảng mình không nghe được .
Mỗi lần đi làm về , vợ chồng con cứ mãi vui đùa với các cháu mà không để ý đến mẹ . Nhiều hôm , vợ chồng bất đồng chuyện gì đó thế là cãi nhau . Mẹ tiếng nhỏ tiếng to khuyên can  không được , mẹ lại buồn .
Thỉnh thoảng mẹ bảo con cho mẹ về quê . Mẹ về còn trông coi nhà cửa , trông coi mồ mả của bố và của ông bà tổ tiên . Mẹ bảo các cháu lớn rồi không cần trông coi , để mẹ về chứ ở lại làm phiền các con .  Con chưa muốn để mẹ về  quê vì sợ về nhà mẹ lại buồn . Thế rồi ngày nào mẹ cũng năn nỉ đòi về . Nể mẹ , con đã mua vé tàu và đưa mẹ về quê .
Trong suốt cả chặng đường 500 cây số mẹ chẳng nói với con câu nào . Mắt mẹ lúc nào cũng nhìn vảo khoảng không xa xăm vời vợi . Rồi mẹ thở dài ...
   Con đâu biết rằng khi chia tay mẹ để về lại cái gia đình bé nhỏ của con , mẹ đã lâm bệnh nặng và vĩnh viễn ra đi . Nhận được tin mẹ bệnh nặng , con vội vàng nhảy xe về quê nhưng không kịp nữa rồi . Mẹ đã ra đi trong im lặng !
   Mẹ ! Khi không còn mẹ , con mới nhận ra rằng : trên thế gian này  Mẹ là người yêu thương con nhất . Và những người hạnh phúc nhất trên đời này là những người còn có mẹ ! Bây giờ con mới thấm thía câu thơ ai viết mà Riêu – một người bạn của con trên NGOISAOBLOG VIỆT đã để trên trang nhất blog của cậu ấy :
    “ Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc .
Đừng để buồn trên mắt mẹ nghe không .”
Mẹ ơi , ở nơi xa ấy , con mong mẹ hãy ngủ ngon và mỉm cười vì các con đã biết thế nào là tình mẹ .

Thứ Bảy, 3 tháng 8, 2024

CHUNG TAY CHỐNG DỊCH

  


CHUNG TAY CHỐNG DỊCH

Covid tràn về, cả nước lại chung tay
Triệu con tim cùng hoà chung một nhịp
Thông điệp  5 K người người người đều biết
Nơi tuyến đầu thầy thuốc cũng quên ăn
Vui tết ra đường bịt kín mít khẩu trang
Phố trong phố, làng trong làng giãn cách
Nước khử khuẩn rửa tay ai cũng sạch
Khai báo hành trình khắp các chốn quan tâm
Bộ đội biên phòng canh giấc ngủ cho dân
Không để dịch từ bên ngoài xâm nhập
Cả nước chung tay ủng hộ người nghèo  có thu nhập thấp
Tân Sửu tết về không ai thiếu gạo thiếu ăn
Đất nước mình đang gặp những khó khăn,
Dân tin Đảng, Đảng vì dân vì nước
Phòng chống dịch, khắp mọi nơi đều xông lẻn phía trước
Kinh tế vững vàng, Covid cũng sẽ thua.
         Đà nẵng 01/3/2021


            Phạm Văn Mão



 

Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2024

THÁNG 5

 THÁNG 5

( ngày 18/ 5 năm ấy con đi)

Hồi ấy cũng tháng Năm
Con xa rời xứ Nghệ
Nơi chân trời góc bể
Con đi và đi hoài…

Lúc đói  lại thèm khoai
Cà giòn tan quê mẹ
Đọi chè xanh chát thế?
Cơn khát cứ ùa về.

Rồi con nhớ bờ đê
Từ Bấn về Linh cảm
Sông ngàn Sâu mấy dặm?
Con bơi những tháng hè.

Nhìn pháo sáng rừng khuya
Buồn tình đầu không trọn.
Trách chi Trời khéo chọn
Chẳng dám trách mình nghèo!

Xứ Nghệ vẫn gieo neo
Nhưng tình người nỏ cạn
Nhớ quê nhà vô hạn
Con tìm về tháng Năm.

HOÀI NIỆM

 

  HOÀI NIỆM

Sắp nhập ngũ chị giục em lấy vợ
Ưng cô nào nói chị giúp làm mai
Có thêm người để cha mẹ nguôi ngoai
Tắt lửa tối đèn cũng đỡ phần cô quạnh.
Biết là vậy nhưng nỗi lòng canh cánh
Nhà ta nghèo chắc gì họ đã yêu
Cha mẹ già rồi, nhà nát cửa vẹo xiêu
Không làm ruộng, lúa điều hòa sao đủ?
Thương mẹ, thương cha bao nhiêu điều ấp ủ
Lấy vợ về, vợ khổ lại càng thương !
Tôi yêu nàng hôm thủy lợi làm chung
Mặc áo xanh lam mái tóc dài, da trắng
Mắt huyền đen, miệng tỏa nắng khi cười.
Gặp lần đầu mà sao yêu quá đi thôi.
Ngày ra đi mới gọi :  Chị dâu ơi
Em nhờ chị nhắn giùm em với nhé
Chỉ chị biết thôi, đừng gặp ai cũng kể
Lỡ không thành em xấu hổ lắm nha.
Tôi đi rồi, bao bão tố phong ba
Chị lầm lũi với bao nhiêu vất vả.
Căn bệnh ung thư chị ra đi vội vã
Chưa kịp chuyển lời tôi nhắn với người yêu.
Từ chiến trường xa tôi đã viết thật nhiều
Tôi chỉ yêu em. Và em là tất cả!
Không có hồi âm, tim tôi thành băng giá
Ra khỏi lính rồi mà vẫn ngóng người yêu.
Việc xã hội, mưu sinh lăn lộn sớm chiều
Em út thì nhiều mà lòng tôi vô cảm
Ước  gặp lại em giữa quãng đời u ám
Cô đơn buồn tình tôi ôn luyện đi thi
Chấm hết bốn năm nhọc nhằn vất vả
Lặng lẽ ra đi bỏ lại phía sau tất cả.
Và từ đây quên hết mọi sự đời
Tôi bồng bềnh lạc giữa biển chơi vơi.,
Tôi lặng lẽ lên tàu vào Đà nẵng
Mảnh đất miền Trung bờ biển dài cát trắng
Cái đói cái nghèo cứ bám riết theo sau
Tháng mấy lần nhập viện bởi ốm đau
Bao thất vọng xen nỗi buồn đau khổ.
Mấy chục năm sau tôi tìm ra người đó
Họ có chồng và ba đứa con trai
Gặp lại em sau những tháng năm dài
Hạnh phúc ngọt ngào như tình đầu thuở ấy
Gặp em rồi cứ tưởng mình mơ vậy
Cám ơn đời cho tôi gặp lại em.
Chị dâu ơi, chị sống lại mà xem
Lời em nhắn nhờ chị giờ đã thấu
Những trăn trở mà chị dâu nung nấu
Chị đừng buồn mong chị hãy an yên.
Chị biết không tình yêu vẫn vẹn nguyên
Bỗng người ấy bảo rằng không chung thủy
Bạn bè ngày xưa gặp nhau hoan hỉ
Người yêu em lại tỏ ý nghi ngờ
Không tin nhau mà trở mặt làm ngơ
Có phải vậy là coi thường em không nhỉ.
Cô ấy đã làm cho em suy nghĩ
Có phải vì tình mà mất bạn bè xưa?
Em phải làm sao cho thanh thản bây giờ?

          Tháng Giêng năm Quý Mão


THÁNG GIÊNG

 





THÁNG GIÊNG

Đào mai bung hết nụ rồi
Sáng se se lạnh, tiết trời đầu xuân.
Câu thơ dạo phố tìm vần
Anh kiếm em cả vạn lần chốn xưa.
Tháng Giêng lất phất hạt mưa
Tiếng ai hát vọng giữa trưa xao lòng.
Tay run run tưới bụi hồng
Bỗng nghe đài báo gió Đông đang về.
Tháng Giêng thuở ấy chào quê,
Mà sao không thấy em về tiễn anh.

           Mồng 4 tết Nhâm Dần
 

GIẬN RỒI THƯƠNG

 GIẬN RỒI THƯƠNG


Dạo ấy anh đi em nỏ tiễn

Chiến trường anh giận lắm nghe không.

Trường sơn vạn nẻo tình lưu luyến

Cứ sợ quê xa em lấy chồng...


Giận đó mà thương nhiều hơn giận

Đánh chốt xong về lại nhớ em

Mảnh bom làm xước da mấy bận

Xuống hầm lấy ảnh giở ra xem.


Miền Nam giải phóng anh xuất ngũ

Em chẳng sang nhà hỏi thăm anh

Mẹ nói đừng buồn em nó thẹn

Giận chi con bé quá hiền lành.


Biết rứa mà sao anh rất giận

Chẳng biết em giờ đã có ai

Nghe bảo anh đi nhiều trai đến

Mà em cửa đóng với then cài


Anh lại thương em rồi hết giận.

Nỗi buồn cô độc bỗng nguôi ngoai

Mẹ sắm trầu cau kèm rượu mạnh

Anh em chú bác mượn mấy ngài


Sang nhà xin phép đường đi lại.

Em vẫn thẹn thùng nón che vai

Anh thương em lắm , em đừng ngại

Hết giận rồi thương em có hay.

LỜI CA TẶNG BẠN

 

LỜI CA TẶNG BẠN.
       (tặng em nè)

Hát khuyên
Dẫu có xa quê nửa cuộc đời phiêu  bạt
Vẫn nhớ như in  từng câu hát, điệu hò
Cho dù ở nơi mô, cho dù sông biển cạn
Không quên tình bạn, vẫn nặng nghĩa quê nhà
Nhớ cả giọng em ca,  nhớ tiếng đàn anh gảy
Tình yêu sống dậy như nước chảy trên nguồn
Dù nắng hạ mưa tuôn vẫn trọn lòng chung thủy.
Giặm
Giờ anh ngồi anh nghĩ
Gian khó đã qua rồi
Nhớ lại thuở xa xôi
Chẳng ngại gì vất vả
Từ đầu làng cuối xã
Đêm đêm vẫn hát hò
Ca ngợi Đảng, Bác Hồ
Mừng miền Nam thắng lợi
Cứ mỗi kỳ đại hội
Anh viết để để em ngâm
Anh thổi sáo, đệm đàn
Em gửi lời sâu lắng
Tình hai ta trong sáng
Êm dịu tựa trăng rằm
Hát khuyên.
Anh xa em như con tằm xa kén
Anh xa em như bến  í xa thuyền
Hai đứa chẳng nên duyên mà sao mình nặng nợ
Em theo chồng về bên nớ, anh kinh sử sách đèn
Cứ mỗi bận trăng lên, anh bồi hồi đến lạ
Xa nhau rồi đôi ngã, mong em được an bình
Ta mãi mãi không quên những ngày dài kỷ niệm
Nhớ nhé em ơi, tình ta không bao giờ phai.



 

HÁT VỀ HÒA LẠC QUÊ TÔI

 


HÁT VỀ HÒA LẠC QUÊ TÔI

(Kính tặng bà con xã Hoà Lạc)


Ví:

Ai  xa quê mà không sầu không nhớ
Dòng Ngàn Sâu  bên lở  bên bồi
Thương về Hoà Lạc xa xôi
Thương cha, nhớ mẹ, giọt lệ rơi ướt đầm.

Ví:

Ai về Hoà Lạc thì ơ về
Cho em xin gửi lời thề năm nao
Gửi về câu hát đồng dao
Quê hương Hoà Lạc biết bao ân tình.

Ngâm thơ xứ Nghệ:( hát tứ hoa)
Câu ví giặm chiều nay ai hát vang ngân trên  loa  treo đầu ngõ
Như tiếng mẹ ru xưa vọng về theo làn gió
Con thổn thức hoài như dòng chảy giữa rào Sâu
Thương cha một đời lầm lũi bước sau trâu
Nhớ mẹ khom lưng gió Lào bay rách áo
Chiếc tơi xác xơ che nắng, mưa giông bão
Khoai chấm muối vừng pha chút mặn mồ hôi
Nghèo khó đâu bằng xứ Hoà Lạc quê tôi
Chưa nắng đã cạn khô cánh đồng Soong, đồng Á
Rét đồng Pheo, vụ chiêm về trong buốt giá
Em gái nhỏ Trung hoà nứt nẻ tận gót chân
Vì miền Nam gạo không thiếu một cân
Vì tiền tuyến tuổi thanh xuân sẵn sàng lên đường đánh giặc.
Bom đạn quân thù hòng làm mềm lòng hậu phương miền Bắc
Nhộn nhịp đêm ngày đường Hai tám xe qua
Đất nước hoà bình, bao gương sáng ông cha
Lẫm liệt, kiên trung những anh hùng hào kiệt
Hoà Lạc quê tôi lớn lên từ cao trào xô viết
Chiến đấu ngoan cường và sản xuất kiên trung.
Kiêu hãnh quê tôi, Hoà Lạc anh hùng.

Hát khuyên:
Đằng đẵng đi xa nay trở về thăm quê mẹ
Con bâng khuâng nghe lòng lại dặn lòng
Qua khắp nẻo xa xôi, không nơi nao đẹp bằng quê mẹ
Tình yêu đà cắm rễ, con đâu dễ quên người
Đây Hoà lạc quê tôi, nghĩa tình trọn vẹn
Ai có xa quê, về đây sâu nặng nghĩa tình.
Về đây quê mẹ ân tình.

Giặm:
Con xuống ga Đức lạc
Sang rú Mịn, rú Dầu
Lò gạch cũ còn đâu?
Khói lam chiều gió thoảng
Kia một vùng Tiến Thắng
Làng xóm vẫn thanh bình
Con ghé lại Lạc Đình
Dâng hương đền rú Miệu
Tắm nước giếng Đình rú Miệu
Nước lạch Chùn nỏ thiếu
Cầu Giải phóng mới xây
Thôn Tồn đẹp ngất ngây
Lúa xanh rờn trước ngõ
Rú Non mình còn đó
Chè xanh ngọt mát lòng
Khoai Đá Bạc ai trồng
Vừa thơm vừa lắm bột
Hến rào Sâu ngọt nước
Chợ nướt mẹ vui cười
Ngon lắm thịt bê tươi
Lạc quê mình toa củ
Khoai quê mình lắm củ.
Bao lâu rồi ấp ủ
Về thăm lại Đông hoà
Ngắm cảnh đẹp quê cha
Viếng rú Tàng quê mẹ
Khua mái chèo nhè nhẹ
Dạo dọc bến ghềnh tàng
Thăm lại chuyến đò ngang
Qua Sơn long đất tổ
Thăm nhà thờ tiên tổ

Bàu rò ai cất vó
Trại Sỏi sắn xanh đồi
Cồn Đại ngàn quê tôi
Đường thênh thang Đông xá
Ngước nhìn lên rú Rả
Càng thương lắm rú Am
Xóm Bượm lại ghé thăm
Bãi cát vàng xao xuyến
Đưa em vè chợ huyện
Theo chị đến chợ Tàng
Bao nỗi nhớ mênh mang
Mía chùa Queenh , bến Lội
Ngô Đại hoà, bến Lội

Nhớ một thời bom dội
Dọc hói Bượm quê mình
Bom ném ngày ném đêm
Mái chùa Am quằn quại
Ném đi rồi ném lại
Ném xuống cả Thượng hoà
Con mats mẹ mất cha
Vợ mất chồng đau đớn
Dân quê mình đau đớn.

Thuyền lại về với bến
Hoà Lạc lớn lên rồi
Cuộc sống mới lên ngôi
Nông thôn đà đổi mới
Tiếng quê hương đã gọi
Nhân kiệt hướng cội nguồn
Trai gái ở muôn phương
Đều hướng về quê mẹ.

Thơ:
Cơn gió thoảng chiều nay ngan ngát hương bay từ những chùm hoa cau dịu nhẹ
Dìu bước em về vãn cảnh đẹp chùa Am
Khói hương trầm nghi ngút toả kín không gian
Diên Quang tự, người người trong im lặng
Cầu Phật, cầu Trời thuận hoà mưa nắng
Chúc Bạch Ngọc an yên - cầu hoàng hậu độ trì
Phù hộ cho quê nhà càng tươi đẹp uy nghi.

Ví:
Ngày nào mẹ tiễn con đi
Tấm gương Trần Phú con ghi khắc lòng
Dâng quê hương trái tim hồng
Yêu quê hương Hoà lạc nghĩa mặn nồng mẹ ơi.

  Viết tại Đà nẵng ngày 22/3/2021
              B  Phạm Văn Mão











 

VỀ THĂM THÀNH PHỐ BIỂN

VÊÊF THĂM THÀNH PHỐ BIỂN


Em hẹn anh về thăm thành phố biển

Đà nẵng bây giờ đang  rộn rịp vào Xuân

Anh vẫn chờ em nơi phía cuối dòng sông

Cùng ngắm Hải Vân mây vui bay cùng núi

Cù lao Chàm thoáng mờ trong mưa bụi

Nhìn Hội An - Cửa Đại gió xuân vờn

Trời Sơn trà nhạt nắng thẳm xanh hơn

Anh lại ngóng em trong cồn cào nỗi nhớ...

Thành phố sông Hàn nặng tình bao duyên nợ

Hãy đến cùng anh rồi em chẳng muốn về

Anh chờ em trên bãi cát Mỹ khê

Từng cơn sóng đang vỗ về em đó

Bảo tàng Chăm Pa lối vào  mượt cỏ

Những tượng thần ai chạm khắc từ lâu

Cuối sông Hàn ai thả lưới chăng câu?

Nghe điệu bài chòi ngân lòng em giục dã

Lên Núi Sơn trà , ngược dòng suối Đá

Tiếng chim rừng nghe thánh thót bên tai

Róc rách suối Mơ, ngập nắng ban mai

Ghé Ngũ Hành Sơn, Động Huyền Không sâu thẳm

Rượu Hồng Đào chưa nhấp môi đã ngấm

Cáp Bà nà, hun hút giữa trời mây.

Đà nẵng – sông Hàn dẫu có để em say

Không phải rượu say mà say tình say nghĩa.

Thành phố miền Trung sao mà yêu đến thế?

Hãy đến cùng anh rồi em chẳng muốn về.


                           Đà nẵng 15/01/2013

NÚI HỒNG - SÔNG LA

 



NÚI HỒNG - SÔNG LA

Mời bạn về Hà tĩnh
Thăm mảnh đất quê tôi
Từ Bến thủy về xuôi
Đến Đèo Ngang cao vút.
Từ Tân ấp heo hút
Đến Vũng áng-Kỳ anh
Từ Cầu treo nặng tình
đến Tiên điền thơ mộng
Hà tĩnh mình thơ mộng.

Biển Cẩm xuyên gió lộng
Núi Hồng lĩnh nhấp nhô
Sông La chảy quanh co
Cùng đổ về Bến thủy.
Dãy Hoành sơn hùng vĩ
Đồng Đức thọ xanh rờn
Dù xa cách muôn phương.
Vẫn nhớ về Hồng lĩnh,
Thương quê mình Hồng lĩnh

Nhớ quê nghèo Hà tĩnh
Trống Xô Viết vang trời.
Gương Trần Phú rạng ngời
Tim in hình anh Trọng.
Sông Ngàn sâu dài rộng.
Vũ Quang  thác rầm rì
Còn in dấu uy nghi
Phan Đình Phùng khởi nghĩa
Cả quê mình khởi nghĩa.

Trong đạn bom ngạo nghễ
Đồng lộc vẫn kiên cường
Linh cảm đến Hương sơn
Chè vừa thơm vừa chát
Hến sông La ngọt mát
Muối Hộ Độ trắng ngần
Cẩm xuyên đó vang ngân.
Bài ca hồ Kẻ Gỗ
Người xây hồ Kẻ Gỗ.

Dù mồ hôi có đổ
Sắt Thạch khê thêm nhiều.
Gái Đức thọ thêm yêu.
Nón Voi tròn vành vạnh.
Buồm Lộc Hà tung cánh.
Thuyền nhẹ lướt ra khơi.
Đánh cá giữ biển trời,
Giữ đảo xa đất Mẹ.
Giữ vẹn toàn đất Mẹ.

Sóng sông La nhè nhẹ
Thuyền qua bến Tam sa.
Thơ Cụ Nguyễn vang xa
Làng Tiên điền đổi mới.
Dù đi xa vời vợi
Vẫn nhớ về Đèo Ngang.
Thơ bà Huyện Thanh Quan.
Đã khắc vào tâm trí.
Luôn ghi vào tâm trí.

Đất lam Hồng hùng vĩ
Hà tĩnh đã sang trang.
Bến thủy đến Đèo Ngang
Cung đường nào cũng đẹp.
Yêu quê mình tha thiết.
như tình mẹ tình cha.
Dù bão tố phong ba.
Quê mình không gục ngã.
Người quê mình dân dã
Như muối mặn gừng cay.
Mời bạn ghé nơi đây.
Thăm quê mình Hồng lĩnh.
ngắm quê mình Hồng lĩnh.
14/3/2013

VỀ RÀO TRĂNG

 VỀ RÀO TRĂNG

 

 

Có ai về Rào Trăng

Xin cúi xuống hôn nắm bùn còn bết lại

Hôn cây rừng oằn mình quằn quại

Dưới đống bùn núi lở đẫm mùa mưa

Có ai về Rào Trăng

Ôm phiến đá dựng nơi cửa rừng cảnh báo

Nơi có trạm kiểm lâm vùi mình trong lũ bão

Nơi những người sắp nhóm bếp nấu mì tôm

Nơi những người ngã xuống trước hoàng hôn

Vì nghĩa lớn chẳng tiếc gì tính mạng

Họ nghỉ lại để chờ khi trời sáng

...rồi chìm trong lớp đất đỏ Rào Trăng

Lớp bùn non bám chặt mũ, áo anh

Như tình nghĩa của đồng bào cả nước

Nghe tiếng gọi nơi rừng sâu mà đứt từng khúc ruột

" Các anh ơi ! Đồng đội của tôi ơi!"

Tiếng gọi lịm đi và không rõ thành lời...

Câu hò Huế chiều ni da diết lạ

Ru giấc anh  về với đất mạ yêu thương

Có ai về Rào Trăng

 thắp giùm một nén hương

Cầu chúc các anh nơi núi rừng  thanh thản

Anh không chết vì mũi tên đầu đạn

Mà anh đi vì giận dữ của núi rừng

Hới những ai đang hủy diệt rừng núi đầu nguồn

Dừng tay lại nhìn lũ chồng lên lũ

Dừng tay lại vì thiên tai vần vũ

Vì quê hương và cuộc sống thanh bình.

TRIỆU TRÁI TIM HỒNG

 

TRIỆU TRÁI TIM HỒNG
Đất nước Việt thuở Vua Hùng dựng nước
Mỗi người dân là một tấm lòng son
Tay nắm chặt tay thề bảo vệ nước non
Trước lũ ngoại bang hung hăng và tàn bạo
Trong nghèo đói , dẫu sống bằng rau cháo
Vẫn kiên cường anh dũng chống xâm lăng
Tự hào thay, dân tộc bốn nghìn năm
Không khuất phục trước muôn vàn khốn khó...
Hạn mặn miền Tây vẫn đang còn đó
Bão lũ miền Trung, núi lở sông bồi
Đùm bọc, yêu thương đời cứu giúp đời
Ý Đảng lòng dân, khó khăn nào cản được!
Chí đã quyết ta bắt sông chảy ngược
Đã một lòng ta tát cạn biển Đông.
Đại dịch tràn về, ta quyết chí tấn công
Bùng phát nơi nao ta dẹp ngay chỗ đó.
Khuyến cáo 5 K khắp mọi miền đã rõ
Vượt mọi khó khăn tất cả đã sẵn sàng
Nhường áo nhường cơm và nhường cả thuốc thang
Cứu trợ bà con ở những vùng tâm dịch.
Cần lượng lớn vắc xin tiêm phòng Covid
Triệu trái tim hồng tình nguyện góp tiền mua.
Nước Việt thanh bình yên ả tiếng gà trưa
Yêu lắm quê hương thuở Vua Hùng dựng nước.

                      Đà nẵng 10/3/2021

                           Phạm Văn Mão



 

LỜI HẸN THÁNG BA

 LỜI HẸN THÁNG BA

Tháng Ba,  mừng cháu tòng quân
Cháu mặc áo lính màu xuân ùa về
Ông xưa nhập ngũ tuyên thề:
"Nước chưa hết giặc chưa về quê hương"
Nay ông tiễn cháu lên đường
Hoa xuân khoe sắc, muôn phương rợp cờ.
Cuộc đời đẹp tựa trong mơ
Cháu ông khắc khoải đợi chờ hôm nay
Cháu ông súng chắc trong tay
Giữ bình yên Tổ quốc này cháu nghe
Tháng Ba giữ trọn câu thề
Vẹn toàn biên ải cháu về thăm ông.
              Đà nẵng 28/2/2021

                  Phạm Văn Mão
 

Hoa hậu của tôi

      HOA HẬU CỦA TÔI.


Cô bé nhà bên lúc nhỏ đẹp như hoa
Xóm dưới làng trên đều trầm trồ " hoa hậu"
Thằng út cạnh nhà thì vừa đen vừa xấu
Ấy vậy mà cứ quấn bé như nem
Thời gian dần trôi và hai đứa lớn lên
Qua buổi chăn trâu lại đến thời cày cấy
Đến tuổi dậy thì cô bé càng lộng lẫy
Thằng út bên nhà cứ lầm lũi vào ra
Ghé mặt vào phên hắn lặng lẽ ngó qua
Hắn thích bé mà không bao giờ dám nói
Năm mười chín út ta vào bộ đội
Bé nhà bên không đưa tiễn, chúc mừng!
Út rất buồn...buồn trong nỗi nhớ nhung.

Chiến trận, đạn bom, nơi rừng già xa lắc
Thương mẹ, nhớ cha lòng hướng về phương Bắc
Hình bóng một người cứ theo hắn ngày đêm
Bức ảnh màu hiếm hoi út lại mở ra xem
Lặng lẽ bâng khuâng rồi chìm vào nỗi nhớ.

Xuất ngũ ra quân hắn trở về nơi đó
Nơi cô gái kia vẫn xinh đẹp dịu dàng
Ngày đi làm, tối tối hắn lang thang
Tiếng sáo thê lương xoáy vào lòng đau buốt,
Với cô gái đôi lần cùng tát nước
Chiếc gàu đôi lúng liếng những chiều vàng
Không dám mở lời vì em quá cao sang.

Út lại xa quê lên đường vào đại học
Lặng lẽ âm thầm không có dáng ai đưa
Không còn ghé  phên ngắm trộm mỗi buổi trưa
Không được rủ nhau đi xem phim ngoài bãi
Út cứ lo học rồi xa nhà mãi mãi
Ở quê cô ấy có chồng
Vậy là út buồn...buồn hết hạ qua đông!

Tuổi ngoại bảy mươi gửi em lời chúc phúc
Xa quê mẹ, xa một trời ký ức
Xa một người  không dám ngỏ lời yêu.
Mặt trời mùa này bóng đã đổ liêu xiêu
Chỉ gặp nhau trên những màn hình ảo
Ta đã sống qua một thời rau cháo
Qua cái thời tuổi nhỏ lắm mộng mơ
Xuân về rồi út viết mấy vần thơ
Tặng bé cùng quê những lời thân mến nhất
Những gì út viết ra là những lời chân thật
Chúc hoa hậu của mình mãi mãi đẹp như hoa.
             Sông Hàn 28/2/2021

 

LỜI CUỐI

 


LỜI CUỐI

Nếu tim anh ngừng đập
Em ơi em đừng buồn!
Biết em sẽ cô đơn
Không có người chia sẻ.
Anh sẽ đi thật khẽ
Như quãng đời anh qua.
Đời sóng gió phong ba
Dồn lên vai em cả.
Em một thời vất vả
Bởi vì anh quá nghèo
Chăm cha mẹ gieo neo
Chăm chồng con ốm yếu.
Tình anh thì không thiếu
Nhưng xử sự khô khan
Mỗi bận gặp cơ hàn
Để mình em gánh vác.
Khi không còn tiếng hát
Ê a khi chiều buông
Không thơ phú văn chương
Trên đăng đàn tạp chí
Là lúc anh yên nghỉ
Nơi rú lạ đồng hoang
Còn lại em lang thang
Một mình nơi phố nhỏ
Tim anh không còn gõ
Từ cái dịp oan gia
Lũ ác đẩy anh ra
Khỏi cuộc đời chân chính!
Em ơi đừng bịn rịn
Đất có không cần thiêu
Mình đã mua đất nhiều
Xây thành hai nấm mộ
Hai mình chung một chỗ
Khi nào em về già
Vợ chồng ở một nhà.
Cháu con cùng thăm viếng.

BV C ngày 04/8/2017






DẶN CON

 DẶN CON


Ngày ba đi về cõi vĩnh hằng
Mong các con đừng sụt sùi thương nhớ
Đừng làm mẹ con thêm ngậm ngùi nức nở
Đừng làm ba đi không thanh thản nghe con.
Ba nhắm mắt rồi con báo với trưởng thôn
Nhờ các cụ vẽ bày lo tang lễ.
Nhờ dịch vụ, mua sắm gì cũng dễ.
Đơn giản thôi, đừng bày vẽ tốn tiền.
Nhập án rồi đừng để quá hai đêm
Nhờ dịch vụ đưa ba về Hoàn vũ.
Không di chúc ba đôi lời nhắn nhủ.
Em có gia đình, chị ở với mẹ nha
Thờ ông bà, hương khói thắp cho ba
Rắm, mồng một con nhớ làm đơn giản
Chăm sóc mẹ, hãy coi nhau là bạn.
Mỗi khi buồn con và mẹ sẻ chia.
Tiết kiệm bạc tiền lo việc nọ, việc kia.
Đừng vay mướn để trở thành con nợ.
Đất nghĩa địa ba mua con xây hai ngôi mộ.
Một mộ chờ dành cho mẹ nghe con
Xây áp vào mộ ba cho đỡ lạnh đêm hôm
Khi mẹ mất  con nhờ dịch vụ đưa mẹ về nơi đó.
Ba đi rồi chỉ thương con một mình vò võ
Không lấy chồng rồi sẽ khổ đó con.
Nhà cửa đất đai tính toán kỹ hơn.
Con ưng ở thì thuê người sửa lại.
Ba mất rồi, đường về quê xa ngái.
Thỉnh thoảng con về thăm gia tộc, tổ tiên
Viếng mộ ông bà, nhận chị nhận em
Nhớ đừng để mất họ hàng nguồn cội.
Nếu có đi xa, có mấy lời nhắn gửi.
Hai chị em nhớ thương mẹ nhiều hơn.
Ba biết hai con sẽ không để mẹ buồn./.

                            27/7/2017





Gửi từ điện thoại thông minh Samsung Galaxy của tôi.

Thứ Năm, 1 tháng 8, 2024

NHỚ

 




NHỚ !

Đất nước hoà bình anh trở lại quê hương
Sống giữa tình thương của những người Đức lạc
Trong sâu thẳm một nỗi buồn man mác
Bạn hữu cùng đi đang nằm lại giữa núi rừng
Đêm đêm trở mình nước mắt cứ rưng rưng
Rồi cuộc sống cuốn anh vào vòng xoáy
Bè bạn, người thân đã đỡ anh đứng dậy
Anh hoà vào câu ví giặm quê hương
Đèn chiếu, âm ly lang thang mọi nẻo đường
Thức để hát cho dân làng yên ngủ...
Em - cô gái quê mịnh có giọng ca trời phú
Anh đệm đàn và em hát say sưa
Ghi ta anh đàn lạc nhịp buổi ban trưa
Em vẫn hát như không hề lỡ nhịp
Nhớ em ngâm mấy bài thơ anh viết
Tiếng sáo ngọt ngào anh thổi đệm cho em
...
Lần thứ hai từ giã bạn thân quen
Tạm biệt quê hương để vào trường đại học
Khoác ba lô lên vai, lần đầu tiên anh khóc
Cha mẹ già ai chăm sóc sớm hôm ?
Tuổi ngoại bảy mươi thân ốm yếu gầy còm
Có đứng vững qua những mùa giông bão?
Kể từ đây không còn nghe tiếng sáo
Không tiếng bập bùng, không gõ nhịp ghi ta
Dằng dặc xa quê đời bão tố phong ba
Không được nghe giọng ca của người em gái nhỏ
Quên cả vần thơ viết em ngâm ngày đó
Quên cả một thời sức sống tuổi thanh xuân
Lâu quá rồi không nghe tiếng ca ngân
Nhưng vẫn nhớ như in cái giếng Đình trong mát
Không quên được những bài ca em hát
" Quảng trị quê mình giải phóng rợp cờ hoa"
" Người đi xây hồ Kẻ Gỗ " mới hôm qua
Sâu lắng nao nao" Khúc tâm tình của người Hà Tĩnh "
" Cô gái sông La" ơi lòng anh sao bịn rịn
" Phụ tử tình thâm" nghe quặn thắt lòng người.
Chiều nay buồn ngồi đếm giọt mưa rơi
Bỗng nhớ quê hương và nhớ người em gái
Nhớ giọng ca em ngọt ngào sâu lắng mãi
Nhớ Đức lạc ân tình, nhớ mảnh đất quê ta.
Nỗi nhớ cứ theo anh cho đến tạn tuổi già./.

( Tặng em cô gái quê mình)





 

TÔI YÊU THÀNH PHỐ SÔNG HÀN

 


TÔI YÊU THÀNH PHỐ SÔNG HÀN

Khen ai khéo đặt tên Hàn
Uốn mình trong phố sông mang nặng tình
Ánh đèn đêm chiếu lung linh
Mang bao kỷ ức chiến chinh thủa nào
Ngũ Hành Sơn  Mỹ vào Mỹ khiếp
Cảng Tiên sa tiễn biệt Mỹ về
Lừng danh dũng sĩ Thanh Khê
Nam Ô đó, một miền quê thanh bình
Đây Hòa hải nặng tình nặng nghĩa
T-20 ngạo nghễ anh hùng
Hòa cầm trên đó ung dung
Đường thêng thang rộng Kon tum , Sa thầy
Quên sao được những ngày kháng chiến
Từ Hòa ninh ta tiến về xuôi
Phước tường, Chợ Mới , nơi nơi
Cô du kích nhỏ không rời  súng gươm...

Giờ đây Đà nẵng tinh tươm
Chiếc phà ngang đã kiếm đường ra đi
Cầu qua sông chẳng thiếu gì
Chiếc thì phun lửa, chiếc thì quay xuôi
Chiếc dây văng cao vút trời
Phố phường sạch đẹp người người ấm no
Biển chiều thuyền nhỏ , tàu to
Cá đầy, lưới mới, tung cờ gió bay
Sơn trà e ấp trong mây
Mỹ khê biển gọi đó đây bạn bè.
Đẹp thay Đà nẵng vào hè
Pháo hoa mở hội đẹp mê sông Hàn.
Tôi yêu thành phố bình an
Như yêu Tổ quốc Việt nam anh hùng./.

EM VẪN CHỜ ANH

 EM VẪN CHỜ ANH


Cầu Rồng em đứng chờ anh
Sông Hàn uốn lượn như tranh sơn dầu
Một khúc sông chín chiếc cầu
Đôi ta giữ trọn tình đầu nhé anh
Sơn trà đây thảm rừng xanh
Gối đầu lên sóng vỗ ghềnh đá nhô
Mỹ khê cát mịn trắng  bờ
Ngũ hành sơn đá nhấp nhô tượng thần
Em đưa anh ghé Hòa Xuân
Gò dầu vọng tiếng chuông ngân chiều tà
Núi Thần tài đó không xa
Tắm bùn suối nóng kẻ xa, người gần
Bà nà hills đó dừng chân
Đường lên tiên cảnh bao lần em mơ
Hải Vân Quan khuất sương mờ
Nhìn về Đà nẵng nên thơ lạ lùng
Rượu Hồng Đào một chén chung
Nhấp môi thơm dịu ta cùng nâng ly
Hoàng sa giục chúng ta đi
Tình yêu Đà nẵng không gì lớn hơn.