Thứ Năm, 11 tháng 10, 2018


Về thăm Đồng lộc

Tháng Bảy quê mình,
rộn khúc hát đò đưa.
tôi lại về thăm Ngã Ba xưa
Ngã Ba Đồng lộc.
Lòng dặn lòng, 
mình ơi, không được khóc.
Khi cúi mình trước mười nấm mộ thân thương.
Nhói lòng tôi khi vang những hồi chuông.
Tiếng chuông Đồng lộc.
lệ tôi trào khóe mắt.
dẫu biết rằng nén lòng không khóc.
Hương bồ kết tỏa thơm từng mái tóc.
của các chị nằm kia,
và môi vẫn mỉm cười.
Gió rung bạch đàn nhè nhẹ trước mắt tôi.
Trên những nẻo đường ngang dọc,
ngược xuôi.
từ Linh cảm đến Kỳ anh,
từ Rú Nài ngược về Bến thủy.
Hà tĩnh quê tôi những năm đánh Mỹ
Bom tính trên đầu người
hàng tấn nổ inh tai.
Miền Bắc-miền Nam
từng gánh nặng hai vai.
Nuôi con lớn động viên con nhập ngũ.
Manh áo tơi đã vượt qua bão lũ.
Con gái trưởng thành
vào tuyến lửa thông xe.
Chẳng áo ấm mùa Đông,
không nước tắm mùa Hè.
Bom nổ đến đâu,
có con mình ở đó.
Đồng lộc quê cha,
nơi đây là cửa ngõ.
Nơi quân đi rầm rập suốt ngày đêm.
Xe, pháo nối nhau, đường đất đỏ êm êm.
Không thấy mặt,
tiếng cười vang đồi núi.
Mồ hôi chảy, mặt chị em lấm bụi.
Các chị cười trắng muốt những hàm răng.
Đồng lộc hôm nay tôi lại trở về thăm.
Lòng thương nhớ, bó hoa hồng tặng chị.
Những nấm mộ, lặng yên
và bình dị.
Tôi nhẹ nhàng
dâng các chị nén nhang.
Mười chị gái quê tôi
dũng cảm, hiên ngang
Chúc các chị
chốn vĩnh hằng yên nghỉ.
Tình cảm quê hương
vẫn vẹn tròn chung thủy.
Trong suốt, ngọt ngào
như dòng nước sông La.
Như điệu ví giận thương
của Hà tĩnh quê ta.
Ru chị ngủ,
lời ru tình phụ tử. 
Ru những người bất tử, đã ra đi.
07/3/2013

TỚ GÀO CẬU CÓ NGHE KHÔNG


Tớ gào cậu có nghe không?

Tớ có gào cậu cũng chẳng nghe đâu
Vì tiếng tớ đã khản đặc trong gió.
Nơi núi thẳm rừng sâu hay bên bờ suối nhỏ
Hơn bốn mươi năm, cậu đã chẳng trở về!
Tớ cứ ngỡ rằng mới hôm tể, hôm tê
Cậu và tớ chào bạn bè ra trận
Tớ và cậu chưa có người để giận
Hai đứa mình chưa có kẽ để thương
Hai thằng mình cúi từ biệt quê hương
Hai đứa ra đi không có người đưa tiễn.
Nghĩa mẹ, tình cha ôm trong lòng lưu luyến
Hai đứa đi rồi, hai người mẹ ngóng con.
Hai người cha mắt dẹt mắt tròn
Ngồi tựa cửa ngóng con như thời còn đi học
Đêm giá buốt mẹ gục đầu mà khóc
Cha thở dài vì không có tin con.
Tháng ngày mong đợi héo hon
Tớ về cậu đã không còn Long ơi!
Tớ gào gọi cậu đứt hơi
Bom cày đạn xé biết nơi nào tìm?
Tớ gào sao cậu lặng im
Bốn mươi hai năm ấy trái tim tớ bầm.
Tớ thắp một nén hương trầm
Cầu cho nơi ấy cậu nằm bình yên.
                20/7/2014