Chủ Nhật, 30 tháng 1, 2011

Xuân Tân Mão

 Xuân Tân Mão

Tân Mão đã về khắp nơi nơi
Hoa Xuân sắc thắm cả đất trời
Trai tài gái sắc mừng năm mới
Nhẹ lướt trên đường đôi sánh đôi.

Tân Mão về đây những miền quê.
Sáo diều cao vút liệng trên đê.
Ruộng vườn xanh mướt, đời no ấm.
Nhà mới xây xong đón con về.

Tân Mão về đây với phố xưa.
Pháo hoa rực sáng đón giao thừa.
Vọng vang lời Bác thơ chúc tết.
Xây dựng non sông đẹp hơn xưa.

Tân Mão về đây với biên cương
Về với đảo xa đỗi thân thương
Cùng anh lính trẻ mừng xuân mới.
Súng chắc trong tay giữ biển , rừng.

             Đà nẵng 30/01/2011

Chủ Nhật, 9 tháng 1, 2011

Thư gửi con viết trong đêm Giáng sinh

Thư viết cho con trong đêm Giáng sinh
      Con thương yêu,

  Chiếc điện thoại của ba đêm nay đổ chuông liên tục. Tin nhắn của các con, của bạn bè khắp mọi miền nhắn tin chúc mừng Giáng sinh an lành. Ba ngước nhìn trời đêm. Những chùm đèn màu đủ sắc mừng Giáng sinh lung linh khắp các ngã đường thành phố sáng rực.  Người xe tấp nập đổ về Nhà thờ trung tâm chờ đón giây phút  Chúa Giáng sinh. Ba chạnh lòng nhớ đến những đứa con gái  của ba trên những miền đất xa xăm.
   Các con biết rồi đó, đã từ lâu, ba sống nép mình như con tằm luôn ẩn mình trong kén. Ba không muốn giao lưu gặp gỡ với ai. Nói đúng hơn là ba sợ  tiếp xúc với đám đông , với người lạ. Ba không rượu không bia , không một thú vui tiêu khiển nên ba càng không bù khú, chén chú chén anh với bạn bè. Bởi vì ba cảm thấy mình là người luôn bị thất bại. Những nỗi đau , những vết thương  lòng lẫn vết thương chiến tranh đã không cho ba mỉm cười với quá khứ của mình.
  Từ ngày ba bập bẹ mổ cò trên bàn phím đến bây giờ đã gần 3 năm. Ba năm so với một đời thì thật ngắn ngủi nhưng với ba là một khoảng thời gian bất tận. Ba năm ba biết viết blog. Ba năm ba làm bạn với yahoo! 360plus. Ba năm ba có thêm những người bạn mới thủy chung mà dung dị. Ba năm ba có thêm những đứa con thân yêu trên khắp mọi miền. Những đứa con không mang trong trái tim dòng máu của ba nhưng mỗi nhịp đập , mỗi hơi thở và mỗi bận vui buồn đều hiển hiện trong ba. Chính những đứa con gái  của ba đã mang đến cho ba niềm hạnh phúc ngọt ngào.
   Xuân Tân Mão đang đến dần.  Cuộc đời ba đang chầm chậm bước vào tuổi sáu mươi – cái tuổi mà người đời thường bảo là tuổi xế chiều. Với ba, đó là cái tuổi của hơn nửa đời phiêu dạt.
  Ba không có nhiều tiền  nhiều của. Ba không có vàng bạc châu báu. Nhưng ba có cả những kho chứa đầy ắp những tình yêu thương và hạnh phúc. Tình yêu thương của gia đình, của các con và cả của bạn bè dành cho ba.
  Mỗi lần chuông điện thoại đổ, mỗi lần mở thư điện tử, hai tiếng “ba ơi” đã làm tim ba đập mạnh hơn, nước mắt ba chảy nhiều hơn bởi vì ba thật sự hạnh phúc.
  Ba không phải là người sinh thành , lại càng không phải là người dưỡng dục nhưng  ba cảm nhận các con chính là một phần máu mủ, xương thịt của ba.
  Chưa một lần được gặp các con nhưng những niềm vui, sự đau khổ hay nỗi phiền muộn của các con ngày ngày luôn cận kề bên ba.  Ba vui vì con thành công trong một chương trình nghiên cứu, thử nghiệm. Ba vui vì con có một người bạn trai luôn yêu thương con. Ba buồn khi hạnh phúc của con quá mong manh và  sự đổ vỡ đang chực chờ. Ba tự hào vì các cháu, con của con được nhận phần thưởng về thành tích học tập. Rồi ba đau vì con ba mang trên mình những cơn bệnh oái oăm không sao chữa khỏi. Ba xót xa, hụt hửng khi con gái ba từ bỏ trần gian để về với thế giới xa lạ! Ba cảm thấy cô đơn đến kỳ lạ khi nghe tin sét đánh: những người ruột thịt của con gặp nạn.
   Các con biết không? Là người một đàn ông  nhưng  ba  là người yếu ớt. Yếu ớt đến dễ vỡ, dễ xúc động và mau nước mắt.
  Mỗi niềm vui của các con là mỗi nụ cười trên môi ba và mỗi sự khổ đau , phiền muộn của các con là những dòng nước mắt của ba.
   Ba ước mình là gốc cây già cho các con vịn vào để đứng lên mỗi lần đau khổ. Là nơi chứa đựng những niềm tin, những ước mơ, những hy vọng và niềm hạnh phúc  vô bờ để các con chia sớt. Và khi tuổi già sức cạn, bàn tay run rẩy của ba sẽ được những bàn tay mềm mại của các con dìu ba vào thế giới của những người trăm tuổi. Ôi! Ba sẽ sung sướng và hạnh phúc biết nhường nào khi được các con kéo tay ba lên lau khô những giọt nước mắt còn đọng trên mi mắt của các con. Giọt nước mắt của niềm vui thắng lợi. Giọt nước mắt của hạnh phúc lứa đôi và cả giọt nước mắt đau khổ muộn phiền.
  Đêm nay, đêm Giáng sinh ba nhìn những vì sao lấp lánh . Ba tưởng như đó là những cặp mặt của các con đang nhìn ba. Các con đang vui cười và các con đang thực sự hạnh phúc.
  Ba cũng đang cười. Ba vui vì các con đã và đang trưởng thành.  Các Con dù ở nơi đất khách quê người, dù đang ở một miền xa xôi nào đó trên đất nước và dù đang ở một miền đất  vời vợi xa xăm hay đang ở tận Thiên Đàng. Các con đang nghĩ về ba, về bạn bè và đang vượt qua nỗi buồn, sự đau khổ để vươn tới chiến thắng.
  Rồi một ngày không xa, ba con mình sẽ được gặp nhau và sẽ trao cho nhau bao yêu thương, bao khát vọng, bao niềm vui và niềm hạnh phúc ngọt ngào.
  Mong cho các con luôn an lành và may mắn.
 

Thứ Năm, 6 tháng 1, 2011

Tôi đi tìm tôi


Tôi đi tìm tôi

Tôi đi tìm lại tuổi thơ tôi
Tìm lại lời ru mẹ : à ơi
Lon ton ngày tháng hồn nhiên ấy
Mà đến hôm nay quá nửa đời .

Tôi đi tìm lại những ngày mưa
Tí tách vai gầy áo mẹ thưa
Lạnh lùng tay nhỏ quàng lưng mẹ
Nước mắt còn vương đến bây giờ.

Tôi đi tìm lại những trưa hè
Võng đay nhíu vội dưới bờ tre
Cha nằm đưa võng tay che mắt
Hóng đợi thư con ít gửi về

Tôi lại tìm tôi chốn chiến trường
Bạn bè đồng đội bỏ máu xương
Ba bốn chục năm chưa trở lại !
Cho đến bây giờ tóc pha sương

Tôi đi tìm tôi thuở biết yêu ...
Nhớ nhung ai đó những chiều chiều
Chia tay chẳng biết kề môi ấm
Để đến ngày về sống cô liêu !

Tôi đi tìm tôi chốn giảng đường
Soi lại bóng mình ở trong gương
Chân chim khóe mắt đường ngang dọc
Một tấm thân gầy  sợi vấn vương .

Tôi đi tìm tôi chốn mưu sinh
Đem hết hồn tôi tấm chân tình
Ai nỡ  chôn tôi vào góc khuất !
Nên chi lỡ hẹn với lòng mình .

Nửa cuộc  đời tôi đi tìm tôi
Mãi đến giờ chẳng thấy mình đâu cả
Nửa cuộc đời nép mình sau kẽ lá
Ôm nỗi đau gặm nhấm cả một đời !