Thứ Ba, 11 tháng 11, 2025

VỀ VỚI HỘI LIM

 


VỀ VỚI HỘI LIM

Hẹn em về với Bắc ninh
Đền Đô em đợi , hội Lim em chờ.
Sông Cầu nước chảy lơ thơ
Cơi trầu cánh phượng em mơ lâu rồi
Tàu dừng ga Kép chàng ơi
Lục nam, Lục ngạn một trời yêu thương.
Mời tô mì Chũ ngát hương
Quê em đó phủ Lạng Thương anh hùng
Chiến công Đề Thám lẫy lừng.
Vẫn còn vang vọng núi rừng quê em
Anh về Yên thế mà xem
Rừng xưa nay đi lên mạnh giàu.
Về Thuận Thành vãn chùa Dâu
Tranh Đông hồ có nơi đâu sánh bằng?
Bánh phu thê, nghĩa vợ chồng
Anh về Đình bảng tình nồng đôi ta.
Đình tổ có cách đâu xa
Bánh tro nếm thử đến già không quên.
Bâng khuâng ngồi tựa mạn thuyền
Nghe câu quan họ nặng duyên quê mình
Một lần về với Bắc ninh
Không sao quên được bóng hình nơi đây
Quê hương tình nặng nghĩa dày
Hội Lim anh sẽ về đây thăm nàng./.


THẦY TÔI

           THẦY TÔI


Thầy tôi nay đã chín mươi
Cưu mang tôi thuở cái thời chữ to
Nhớ đình xưa mấy thầy trò
Ê, a tập đọc, trâu, bò vây quanh
Đẹp trai với dáng thư sinh
Trò thì nghịch ngợm, đứng im nhìn trò.
Chân lấm lem, mũi thò lò
Quần đùi, áo rách nhìn trò thầy thương
Bảng đen là một mảng tường
Nhọ nồi, thân chuối bỏ vương góc đình
Lau bảng, quét lớp một mình
Các em còn bé, thương tình, thầy bao
Thương trò thầy quản gì đâu
Em nào nghỉ ốm, nghỉ đau thầy buồn.
Học trò cứ thế lớn khôn
Ở đâu, xa mấy cũng luôn nhớ thầy.
Lũ lớp tôi đã hẹn ngày
Cùng nhau về, đến thăm thầy giáo xưa.
Chiều nay lất phất hạt mưa
Bảy mươi năm ấy như vừa hôm qua
Công thầy kết trái đơm hoa
Kính chúc thầy khỏe, tuổi già an khang./.

Thứ Hai, 10 tháng 11, 2025

THÁNG BẢY

 


THÁNG BẢY

(Kính tặng mẹ V., mẹ liệt sĩ Cao Xuân L.)

Ngày mẹ tiễn con đi
Tóc điểm vài sợ bạc
Một chút buồn man mác
Mẹ gửi vào sông quê.

Con đi mãi không về
Ra bờ sông mẹ khóc
Rồi bao nhiêu nặng nhọc
Lại dồn vào đôi vai.

Đến tháng Bảy năm nay
Tuổi mẹ tròn trăm chẵn
Nếu không vì bom đạn
Con cũng tròn bảy mươi.

Nói là nói thế thôi
Con vẫn còn rất trẻ
Mẹ vui lên mẹ nhé
Vì con vừa hai mươi.

Tính từ ngày chia phôi
Chưa một lần gặp mẹ
Con chỉ mong mẹ khoẻ
Vui với xóm với làng.

Con đã về nghĩa trang
Cùng anh em đồng đội
Xin mẹ đừng lặn lội
Tìm con nơi núi rừng.

Nước mắt mẹ rưng rưng
Tựa lưng vào bậu cửa
Tháng Bảy về trước cửa
Năm mươi năm mẹ chờ.

Quê giờ đẹp như mơ
Sợ con về lạc ngõ
Nhà mình vẫn chỗ đó
Cổng nhà ta khép hờ.

Con tự mở cổng vô
Công tắc đèn sát cửa
Nhà tối nào cũng rứa
Tiếng cười luôn rộn ràng.

Láng giềng đông người sang
Mẹ muốn gì cũng có
Quê mình giờ hết khổ.
Con đừng lo mẹ nghèo./.

   





















Thứ Sáu, 12 tháng 9, 2025

Chùm thơ viết về Hoa Lan

 TRÂN TRỌNG GIỚI THIỆU CHÙM THƠ THI ' THIÊN HẠ ĐỆ NHẤT SẮC HƯƠNG"


TÁC GIẢ: Phạm Văn Mão
Sinh: 1951
Địa chỉ: Số nhà 135, đường Lý Đạo Thành, phường An Hải Bắc, quận Sơn Trà, TP Đà Nẵng
ĐT: 0983831513
📷
TUỔI GIÀ
Hai tách cà phê, một ấm trà
Một cặp chồng vợ, một giàn hoa
Đủ các loài lan, xuân khoe sắc
Hương toả trong sương ấm sân nhà
Cà phê cháu gửi từ Đaklak
Vừa nóng vừa thơm sáng bà pha
Trà móc câu Thái con gửi xuống
Thưởng ngoạn hoa vương vợ chồng già.

Ông bảo trên đời đệ nhất lan
Tinh túy, hương thơm, đẹp ngút ngàn
Bà cười bà bảo: "tôi nhất chứ !
Ngày trước ông khen đẹp nhất nàng"
Hạnh phúc là đây chứ đâu xa,
Cà phê, trà nóng, nắng xuân tràn
Lan đón mặt trời càng thêm sắc
Thiên hạ đệ nhất phủ khắp giàn.

THƯỞNG LAN
Vợ chồng đi hội hoa Xuân
Đến quầy lan, vợ tần ngần đứng im
Lạc nhau chồng vội đi tìm
Gọi không bắt máy, trách mình vô tâm.
Mấy vòng tìm mỏi cả chân
Càm ràm:" chắc bị người thân chặn đường"
Quầy lan toả ngát mùi hương
Trai tài gái sắc bít đường vào ra
Vợ tôi mãi miết thưởng hoa
Chìm vào say đắm như ma hút hồn.
Ngoài trời xoã bóng hoàng hôn
Vợ tôi thơ thẩn, không buồn quay ra.
Biết rằng cô ấy mê hoa
Nhưng không tin được sa đà thế đâu.
Yêu lan hơn mối tình đầu
Bởi lan đã bắc nhịp cầu tình yêu.
LAN VÀ ANH
Anh ngã xuống bên mé đồi hoang vắng
Máu tuôn trào thấm ướt áo bà ba
Máu vương hồng trên cả những cánh hoa
Ngón tay trỏ vẫn ngoéo vào cò súng.
Đồng đội đến khi anh vừa nằm xuống
Viên đạn thù đã xuyên thấu ngực anh
Giò lan rừng anh mang mơn mởn lá non xanh
Hoa vàng thắm xen nhiều tia hồng đỏ
Hương lan toả phảng phất vờn trong gió.
Những nỗi buồn tiễn biệt cũng vờn theo.
Giữa chiến trường bao vất vả gieo neo
Giò lan nhỏ của anh được trồng lên nấm mộ
Giữa bom đạn hoa lan rừng vẫn nở
Vẫn toả hương bên nấm mộ anh nằm.
Chiến tranh qua lâu rồi, đồng đội trở lại thăm.
Khu rừng vắng không còn anh ở đó
Vách núi cao, bờ suối sâu hiểm trở
Phong lan rừng vẫn nở giữa mùa khô
Nơi anh nghỉ bây giờ là nghĩa trang liệt sĩ thành đô.
Trên nấm mộ, chậu lan vàng khoe sắc.
Hương vẫn toả trong gió chiều thầm nhắc.
Anh đừng buồn vì lan vẫn nở bên anh.
LAN VÀ SÚNG
Bom vẫn nổ trên đồi
Đạn réo bên bờ suối
Mùa khô nơi biên giới
Phong lan khoe sắc rừng.
Nơi không ánh mặt trời
Ngã mình trên cánh võng
Dõi theo cánh lan rơi
Nụ cười tràn sức sống.
Người lính dáng thư sinh
Leo cây nhanh như sóc
Giương đầu lê anh chọc
Một giò Lan - " người tình "
Tên hoa nghe thân thương
Như người tình anh vậy
Chăm chút từng nụ hoa
Sau mỗi lần thức dậy.
Hoa treo đầu mũi súng
Theo anh khắp chiến trường.
Phong lan là quê hương
Là "nguười tình" anh đó.

Thứ Sáu, 22 tháng 8, 2025

NGÀY ẤY CON ĐI

 


NGÀY ẤY CON ĐI

Ngày này năm ấy con đi
Mừng sinh nhật Bác dễ gì con quên
Tinh mơ cha đứng bên thềm
Mẹ thì nhóm lửa cố kìm lệ rơi
Tháng năm lúa cũng chín rồi
Lạc ra hoa tóp mặt người nông dân
Chị tiễn em đi tòng quân
Bạn bè một thủa chơi thân đâu rồi ?
Ngày đi nhớ mãi trong đời
Năm lăm năm ấy một thời không quên.

TIẾNG VỌNG MÙA THU

 TIẾNG VỌNG MÙA THU


Sáng nay nắng tỏa Ba Đình
Khán đài vời vợi bóng hình Bác yêu.
Tuyên ngôn bay bổng cánh diều
Tám mươi năm vọng bao điều ước mong
Vọng trời cao, vọng núi sông
Vọng ra biển đảo, vọng trong tình người
Vọng mùa thu tuổi tám mươi
Tuyên ngôn năm ấy muôn đời vọng xa
Cây trồng nay đã đơm hoa
Cây cho trái ngọt, nước nhà đổi thay
Mùa thu cờ đỏ tung bay,
Vọng vang lời Bác, nắng mai Ba đình

Phạm Văn Mão

LỜI RU

 LỜI RU


Mẹ ru từ thuở lọt lòng
Cò chao cánh liệng trên đồng lắng nghe.
Tiếng ru mẹ, khúc tình quê
Con đi muôn nẻo nhớ về chốn xưa
Lách cách sỏi chạm răng bừa
Lao xao gió thổi lá dừa bờ kênh,
Sông quê con sóng dập dềnh
Thuyền ai thả lưới lênh đênh giữa dòng
Lời ru đọng lại bên sông
Dìu con và súng vượt dòng Sê Pôn
Lời ru đưa nhịp bước dồn
Băng qua suối, vượt Trường sơn diệt thù.
Lời ru tan hết sương mù
Cho con nhìn rõ mùa Thu Ba Đình.
Lời ru - khúc hát hòa bình
Theo con khôn lớn đi tìm lời ru.

Phạm Văn Mão

CON CÒ LẶN LỘI BỜ SÔNG

 CON CÒ LẶN LỘI BỜ SÔNG.


Hết giặc con về mẹ đã đi xa
Gặp lại mẹ trên bàn thờ Tiên Tổ
Gương mặt mẹ hiện một thời khắc khổ
Mỗi nếp nhăn là một nỗi đoạn trường.
Cha hy sinh nơi trạm xá tiền phương
Xe chở đạn trên đường vào tuyến lửa
Mảnh bom Mỹ găm vào bên cánh cửa
Trúng ngực cha trong buồng lái zin khơ.
Nén nỗi đau bao năm tháng đợi chờ
Mẹ tiễn anh tôi lên đường đi đánh Mỹ.
Quyết trả thù cho người cha yêu quý
Tết Mậu thân anh nằm lại Biên hòa.
Mẹ mới lau khô nước mắt khóc cha
Giờ mắt mẹ lại ròng ròng lệ chảy.
Không gục ngã mẹ tự mình đứng dậy
Lại tiễn tôi  -  cho thằng út lên đường.
Ôm đôi vai gầy, tóc mẹ trắng như sương
Mẹ hãy vui lên, con sẽ về với mẹ.
Nơi chiến trường xa chỉ mong sao mẹ khỏe
Để ngày về ôm chặt mẹ trong tay...
Nén hương trầm hiu hắt khói lắt lay
Xin lỗi mẹ vì con về quá muộn !
Hạnh phúc, chồng, con, hỏi: ai mà không muốn
Có hạnh phúc nào khi đất nước bình yên?
Trên trời cao mong mẹ hãy vui lên
Cha và anh con đã sum vầy bên mẹ.
Con thầm hát lời ru xưa của mẹ:
Con cò lặn lội bờ sông...

Phạm Văn Mão



NGÀY ẤY MẸ TÔI

 NGÀY ẤY MẸ TÔI.


Mẹ tôi không biết đọc thư
Chữ cái tiếng Việt ẩm ừ thế thôi.
Bình dân học vụ lâu rồi
Muốn vào được chợ mẹ tôi dằn lòng.
Cha thì gia nhập dân công
Một bầy con nhỏ, việc nông vùi đầu.
Lại thêm đèn sách đêm thâu
Có mấy con chữ học vào lại ra.
Nhận thư con lại thư cha
Mẹ không biết đọc, mắt nhòa lệ vương.
Điện biên chiến thắng vang lừng
Chợ quê bàn tán, mẹ mừng lắm thay.
Nghe mẹ kể, mắt cay cay
Lòng càng thương mẹ những ngày quê xưa.

Phạm Văn Mão

Thứ Bảy, 2 tháng 8, 2025

VĨNH BIỆT ANH

 VĨNH BIỆT ANH.


Rứa là anh đi rồi
Không bao giờ gặp lại
Vì đường về xa ngái
Em không về tiễn anh!

Nhớ thủa tóc còn xanh
Lo học hành nghịch ngợm
Từ con trâu con lợn
Mọi việc nhà anh lo.

Chiến trạnh lại bùng to
Anh đi vào hỏa tuyến
Tính chậm chạp , khù khờ
Ai cũng lo anh khổ.

Nhiều người xương máu đổ
Xong nghĩa vụ anh về
Thủy lợi và đắp đê
Anh lên đường đi tiếp.


Thật thà bị ức hiếp
Bị lừa gạt đủ đường
Cho nghỉ việc không lương
Đời vất va,  vất vưởng.

Nhờ có anh trai trưởng
Gặp lãnh đạo cơ quan
Làm rõ vụ bị oan
Nên nghỉ hưu trước tuổi.

Cũng may đời hết đói
Đủ gạo muối qua ngày
Có con cái tiếp tay
Có dâu hiền chăm chút.

Anh ra đi đột ngột
Lúc em bệnh nặng nề
Nên em không thể về
Tiễn anh đi gặp mẹ.


Mong hồn anh vui vẻ
Rời kiếp trọ trần gian
Quên hết mọi nỗi oan
Để linh hồn thanh thản.

Đà nẵng 03/8/2025




NHỚ BẠN

 NHỚ BẠN


Mùa xuân năm ấy bạn đi
Sáng ra chưa kịp nói gì với nhau
Tối qua cơm nắm với rau
Cơm còn nửa nắm nhường nhau vui đùa.
Thương quê mẹ cấy cha bừa
Mình không nhập ngũ quê thừa miếng ăn.
Ước gì đừng có chiến tranh
Mình thi đại học vào ngành Nông - Lâm...
Tỉ tê hai đứa thì thầm
Bỗng dưng bom dội ầm ầm bên sông
Tiểu đoàn nhận lệnh tiến công
Đêm nay vượt  Vàm cỏ đông diệt thù
Bình minh lên, khói mịt mù
Xe tăng, lính thủy, lính dù tràn lên.
Bộ binh ta vẫn nằm yên
Chờ khi có lệnh xông lên bất ngờ.
Giằng co hai tiếng đồng hồ
Xe tăng, xác giặc kín bờ sông xanh.
Đến bên công sự bạn mình
Bạn nằm đó cả thân hình máu loang
Tay cầm súng, mắt mở toang
Tôi ôm lấy bạn bàng hoàng: Bạn ơi!
Đã hơn năm chục năm rồi
Không sao quên được bạn tôi, anh hùng.
Phạm Văn Mão/ Đà nẵng

Thứ Tư, 23 tháng 7, 2025

Tháng Bảy về mẹ lại nhớ con hơn

 


THÁNG BẢY VỀ MẸ NHỚ CON HƠN
(Kính tặng những người mẹ liệt sĩ)

Tháng Bảy đến rồi con còn ở nơi đâu?
Bão lớn, mưa to con mau về với mẹ
Hơn năm mươi năm mẹ chờ con lâu thế?
Con chưa về, nước mắt mẹ chưa khô!
Mẹ ngóng con từ ruộng lúa nương ngô
Mẹ vẫn chờ con từ hoàng hôn , gà gáy.
Con ở nơi đâu để mẹ chờ lâu vậy?
Như thủa nào mẹ khắc khoải ngóng cha.
Phượng vĩ dọc đường sắp khô nụ tàn hoa,
Mà chưa thấy con trở về nhập học
Mỗi bận nhớ con mẹ ngồi hiên mẹ khóc
Hàng xóm, láng giềng nhìn mẹ cũng khóc theo.
Quê ta nay sáp nhập hết hộ nghèo
Hết nhà tạm, nông thôn thành phố mới
Đường rộng thênh thang đi đâu rồi cũng tới.
Xe chạy nhiều họ bảo taxi xanh.
Mẹ già rồi, sáng tối chỉ quẩn quanh
Việc chợ búa có bà con lối xóm
Các cháu trẻ cứ vào ra hôm sớm
Mẹ cần gì là tắp lự có ngay.
Mẹ chỉ mong con mẹ trở về đây
Để hưởng trọn niềm vui khi con còn có mẹ.
Nhanh nghe con, bắt mẹ chờ lâu thế?
Tháng Bảy rồi. Tháng mẹ nhớ con hơn.

          Phạm Văn Mão/Đà nẵng

Quê hương là chốn yên bình

 QUÊ HƯƠNG LÀ CHỐN YÊN BÌNH


Con mong về chốn yên bình
Càng thương, càng nhớ quê mình nôn nao
Nhớ về ngọn núi cao cao
Nhớ về đồng lúa , bờ ao trước nhà.
Nhớ tấm lưng của cha già
Nhớ đôi mắt mẹ ướt nhòa tiễn con.
Nhớ sáo diều vút hoàng hôn
Nhớ con suối nhỏ dọc thôn lũ về
Uống chè xanh rộn tiếng quê
Nhớ chi, răng , rứa, mô, tê ngọt ngào
Nhớ hè sang, nhớ gió Lào
Nhớ bom đạn Mỹ, hầm hào xới tung
Nhớ mùa mưa, tối mịt mùng
Băng đồng đi học vui cùng bạn quê
Già nay mong được trở về
Củ khoai, múi mít, bạn bè cùng vui.

Thứ Ba, 7 tháng 1, 2025

Tết về thương mẹ nhớ cha

 TẾT VỀ THƯƠNG MẸ NHỚ CHA


Cây đơm hoa kết trái

Ngày tết con không về

Vì quãng đường xa ngái

Con chạnh lòng nhớ quê.


Ai  qua xứ Cồn Bại

Thắp giùm con nén nhang

Cắm lên mồ cha mẹ

Để lòng con nhẹ nhàng.


Một thời cha cơ cực

Không cái tết vẹn tròn

Mẹ quanh năm khó nhọc

Cả đời sống vì con.


Bây giờ quê đổi mới

Hoà Lạc mình đẹp hơn

Không còn ai nghèo đói

Đường rộng đến từng thôn.


Tết con không về được

Mong cha mẹ đừng buồn

Nén hương lòng con thắp

Khắp chốn bình yên hơn.