Về An Hải Bắc quê tôi.

Nhịp cầu quay đưa ta về nỗi
nhớ
Sông Hàn ơi, sông sưởi ấm trong lòng
Đã qua rồi những năm tháng bão giông
Đâu còn nữa những chuyến phà mệt mỏi
Chở đầy người chồm trên sóng năm nao.
Và còn đâu bãi cát trắng hanh hao,
Lớp lớp xương rồng đầy gai trên bãi cát
Còn đâu nữa dãy nhà chồ nhếch nhác
Mùa lũ về xiêu vẹo ở trên sông
Bên ni bây giờ là dãi đất bờ Đông
Chín chiếc cầu xinh dẫn về An Hải Bắc
Đường Ngô Quyền cứ vươn xa dằng dặc
Vắt qua tình người trong hoạn nạn có nhau.
Qua tuổi trăng tròn, sức bẻ gãy sừng trâu
Vững bước vào Xuân sau một mùa giông bão
Dù khốn khó, dù bữa rau bữa cháo
Vẫn góp quà giúp bạn lúc khó khăn.
An nhơn, An đồn bạn lại đến An tân
An Hòa, An Cư- dân một lòng với Đảng,
Dù gian khó nhưng tâm hồn trong sáng.
Con cháu đói no không bỏ lớp bỏ trường,
Bạn hãy cũng tôi đi trên những nẻo đường
Đường không rác, màu xanh ôm lấy phố.
Biển Mỹ khê xôn xao con sóng vỗ
Bãi cát dài, khách du ngoạn ung dung.
Khu chung cư như nấm mọc Vũng Thùng,
Người đến, người đi dập dìu như trẩy hội.
Ngắm núi Sơn trà đầy sao trong đêm tối.
Vịnh Mân quang cập bến cá đầy khoang
Cảng Tiên sa tàu bạn đến ăn hàng…
An Hải Bắc đang trở mình đứng dậy.
Tuổi mười bảy quê tôi là thế đấy.
Ấm áp, trong lành như dòng chảy Hàn giang.
Sông Hàn ơi, sông sưởi ấm trong lòng
Đã qua rồi những năm tháng bão giông
Đâu còn nữa những chuyến phà mệt mỏi
Chở đầy người chồm trên sóng năm nao.
Và còn đâu bãi cát trắng hanh hao,
Lớp lớp xương rồng đầy gai trên bãi cát
Còn đâu nữa dãy nhà chồ nhếch nhác
Mùa lũ về xiêu vẹo ở trên sông
Bên ni bây giờ là dãi đất bờ Đông
Chín chiếc cầu xinh dẫn về An Hải Bắc
Đường Ngô Quyền cứ vươn xa dằng dặc
Vắt qua tình người trong hoạn nạn có nhau.
Qua tuổi trăng tròn, sức bẻ gãy sừng trâu
Vững bước vào Xuân sau một mùa giông bão
Dù khốn khó, dù bữa rau bữa cháo
Vẫn góp quà giúp bạn lúc khó khăn.
An nhơn, An đồn bạn lại đến An tân
An Hòa, An Cư- dân một lòng với Đảng,
Dù gian khó nhưng tâm hồn trong sáng.
Con cháu đói no không bỏ lớp bỏ trường,
Bạn hãy cũng tôi đi trên những nẻo đường
Đường không rác, màu xanh ôm lấy phố.
Biển Mỹ khê xôn xao con sóng vỗ
Bãi cát dài, khách du ngoạn ung dung.
Khu chung cư như nấm mọc Vũng Thùng,
Người đến, người đi dập dìu như trẩy hội.
Ngắm núi Sơn trà đầy sao trong đêm tối.
Vịnh Mân quang cập bến cá đầy khoang
Cảng Tiên sa tàu bạn đến ăn hàng…
An Hải Bắc đang trở mình đứng dậy.
Tuổi mười bảy quê tôi là thế đấy.
Ấm áp, trong lành như dòng chảy Hàn giang.
Tháng 01/2014
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét