THÁNG BẢY
(Kính tặng mẹ V., mẹ liệt sĩ Cao Xuân L.)
Ngày mẹ tiễn con đi
Tóc điểm vài sợ bạc
Một chút buồn man mác
Mẹ gửi vào sông quê.
Con đi mãi không về
Ra bờ sông mẹ khóc
Rồi bao nhiêu nặng nhọc
Lại dồn vào đôi vai.
Đến tháng Bảy năm nay
Tuổi mẹ tròn trăm chẵn
Nếu không vì bom đạn
Con cũng tròn bảy mươi.
Nói là nói thế thôi
Con vẫn còn rất trẻ
Mẹ vui lên mẹ nhé
Vì con vừa hai mươi.
Tính từ ngày chia phôi
Chưa một lần gặp mẹ
Con chỉ mong mẹ khoẻ
Vui với xóm với làng.
Con đã về nghĩa trang
Cùng anh em đồng đội
Xin mẹ đừng lặn lội
Tìm con nơi núi rừng.
Nước mắt mẹ rưng rưng
Tựa lưng vào bậu cửa
Tháng Bảy về trước cửa
Năm mươi năm mẹ chờ.
Quê giờ đẹp như mơ
Sợ con về lạc ngõ
Nhà mình vẫn chỗ đó
Cổng nhà ta khép hờ.
Con tự mở cổng vô
Công tắc đèn sát cửa
Nhà tối nào cũng rứa
Tiếng cười luôn rộn ràng.
Láng giềng đông người sang
Mẹ muốn gì cũng có
Quê mình giờ hết khổ.
Con đừng lo mẹ nghèo./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét