THỜI XA VẮNG.
( gửi lời về bên ấy)
Ngày ấy đã lâu rồi…
Ngày của một thời oanh liệt,
Tuổi ngoài hai mươi
Đời vui như tết.
Mặc cảm nghèo
quen mà chẳng dám yêu!
Cuộc sống cô liêu
cha già mẹ yếu.
Tôi và em
sớm chiều khắp nẻo
Em vô tư
đôi mắt trong leo lẻo
Mái tóc dài
cuồn cuộn tựa mây bay,
Em hát hay,
ngâm thơ cũng rất hay.
Tôi viết em ngâm
ngân nga cây sáo trúc
Dịu ngọt, say sưa
hư hư thực thực
Biết tôi yêu
Mà em cứ tảng lờ!
Chiếc xe đạp cà tàng
Em ngồi sau tôi chở,
Hết hạ sang Đông
mặc cho mưa gió
Đêm diễn nào
cũng có mặt em-tôi,
….
Chúng tôi xa nhau
góc bể chân trời.
Mỗi đứa mỗi phương
đi tìm cuộc sống!
Mất liên lạc
tôi tìm em trong vô vọng.
Gặp lại nhau
khi em đã có chồng!!!
Hết Hạ sang Đông
Xuân qua Thu đến…
Núi nghiêng lở
Con đò xưa gặp bến
Tóc phai màu
kỷ niệm vẫn còn nguyên.
Cuộc sống đảo điên
con đò trôi về biển
Tình xưa lưu luyến
Lặng nhìn nhau
qua thấu kính đa màu.
Chôn kín nỗi đau
của một thời xa vắng!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét