THÁNG BẢY VỀ MẸ NHỚ CON HƠN
(Kính tặng những người mẹ liệt sĩ)
Tháng Bảy đến rồi con còn ở nơi đâu?
Bão lớn, mưa to con mau về với mẹ
Hơn năm mươi năm mẹ chờ con lâu thế?
Con chưa về, nước mắt mẹ chưa khô!
Mẹ ngóng con từ ruộng lúa nương ngô
Mẹ vẫn chờ con từ hoàng hôn , gà gáy.
Con ở nơi đâu để mẹ chờ lâu vậy?
Như thủa nào mẹ khắc khoải ngóng cha.
Phượng vĩ dọc đường sắp khô nụ tàn hoa,
Mà chưa thấy con trở về nhập học
Mỗi bận nhớ con mẹ ngồi hiên mẹ khóc
Hàng xóm, láng giềng nhìn mẹ cũng khóc theo.
Quê ta nay sáp nhập hết hộ nghèo
Hết nhà tạm, nông thôn thành phố mới
Đường rộng thênh thang đi đâu rồi cũng tới.
Xe chạy nhiều họ bảo taxi xanh.
Mẹ già rồi, sáng tối chỉ quẩn quanh
Việc chợ búa có bà con lối xóm
Các cháu trẻ cứ vào ra hôm sớm
Mẹ cần gì là tắp lự có ngay.
Mẹ chỉ mong con mẹ trở về đây
Để hưởng trọn niềm vui khi con còn có mẹ.
Nhanh nghe con, bắt mẹ chờ lâu thế?
Tháng Bảy rồi. Tháng mẹ nhớ con hơn.
Phạm Văn Mão/Đà nẵng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét