NHỚ BẠN
Mùa xuân năm ấy bạn đi
Sáng ra chưa kịp nói gì với nhau
Tối qua cơm nắm với rau
Cơm còn nửa nắm nhường nhau vui đùa.
Thương quê mẹ cấy cha bừa
Mình không nhập ngũ quê thừa miếng ăn.
Ước gì đừng có chiến tranh
Mình thi đại học vào ngành Nông - Lâm...
Tỉ tê hai đứa thì thầm
Bỗng dưng bom dội ầm ầm bên sông
Tiểu đoàn nhận lệnh tiến công
Đêm nay vượt Vàm cỏ đông diệt thù
Bình minh lên, khói mịt mù
Xe tăng, lính thủy, lính dù tràn lên.
Bộ binh ta vẫn nằm yên
Chờ khi có lệnh xông lên bất ngờ.
Giằng co hai tiếng đồng hồ
Xe tăng, xác giặc kín bờ sông xanh.
Đến bên công sự bạn mình
Bạn nằm đó cả thân hình máu loang
Tay cầm súng, mắt mở toang
Tôi ôm lấy bạn bàng hoàng: Bạn ơi!
Đã hơn năm chục năm rồi
Không sao quên được bạn tôi, anh hùng.
Phạm Văn Mão/ Đà nẵng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét