CON CÒ LẶN LỘI BỜ SÔNG.
Hết giặc con về mẹ đã đi xa
Gặp lại mẹ trên bàn thờ Tiên Tổ
Gương mặt mẹ hiện một thời khắc khổ
Mỗi nếp nhăn là một nỗi đoạn trường.
Cha hy sinh nơi trạm xá tiền phương
Xe chở đạn trên đường vào tuyến lửa
Mảnh bom Mỹ găm vào bên cánh cửa
Trúng ngực cha trong buồng lái zin khơ.
Nén nỗi đau bao năm tháng đợi chờ
Mẹ tiễn anh tôi lên đường đi đánh Mỹ.
Quyết trả thù cho người cha yêu quý
Tết Mậu thân anh nằm lại Biên hòa.
Mẹ mới lau khô nước mắt khóc cha
Giờ mắt mẹ lại ròng ròng lệ chảy.
Không gục ngã mẹ tự mình đứng dậy
Lại tiễn tôi - cho thằng út lên đường.
Ôm đôi vai gầy, tóc mẹ trắng như sương
Mẹ hãy vui lên, con sẽ về với mẹ.
Nơi chiến trường xa chỉ mong sao mẹ khỏe
Để ngày về ôm chặt mẹ trong tay...
Nén hương trầm hiu hắt khói lắt lay
Xin lỗi mẹ vì con về quá muộn !
Hạnh phúc, chồng, con, hỏi: ai mà không muốn
Có hạnh phúc nào khi đất nước bình yên?
Trên trời cao mong mẹ hãy vui lên
Cha và anh con đã sum vầy bên mẹ.
Con thầm hát lời ru xưa của mẹ:
Con cò lặn lội bờ sông...
Phạm Văn Mão
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét