MẸ ƠI.
Đến ngày mồng Tám tháng Ba
Sụt sùi thương nhớ mẹ già năm nao.
Rét nàng Bân, rét hanh hao
Chân trần, áo mỏng, cồn cào đói cơm,
Manh chiếu mỏng, ngủ nệm rơm
Nhịn ăn, nhịn mặc nuôi con nên người.
Quanh năm bán lưng cho trời
Bán mặt cho đất không lời kêu ca
Chẳng một lần được tặng hoa
Một đời chỉ một món quà : Cháu, Con.
Tuổi thanh xuân chẳng phấn son
Chồng ra mặt trận, ôm con ngóng chồng
Làm chi biết đến hoa hồng
Làm chi có được những dòng thơ yêu.
Mẹ ơi thương mẹ thật nhiều
Con luôn ghi nhớ bao điều mẹ răn.
Dẫu rằng xa mẹ bao năm
Bông hoa dâng mẹ vẫn nằm trong tâm.
Bó hoa với nén hương trầm
Niết bàn khói tỏa, gọi thầm : Mẹ ơi!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét