THÁNG GIÊNG
Giật mình, đã cạn tháng Giêng
Vần thơ tôi cũng trùng triềng gió đưa
Xuân tàn lất phất giọt mưa
Giêng đi lại nhớ xuân xưa êm đềm
Tháng Giêng tìm sợi nắng mềm
Như ai xưa đứng bên thềm ngóng ai
Trộm nhìn biêng biếc cành mai
Chẳng còn hoa, nụ...tháng Hai sắp về
Trách ai chẳng trọn câu thề
Nguyên Tiêu đằng ấy không về cùng thơ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét