Viết tặng cuốn sách " NƯỜI VÀ ĐẤT ĐỨC ĐỒNG"
NHỚ ĐỨC ĐỒNG
"Người quê tôi, đất quê tôi
Từ trong gian khó vẫn ngời niềm tin"
...
Con ước về thăm lại chốn quê xưa
Ở nơi ấy có khu đền Hàng Tổng.
Ở nơi ấy lũ chúng tôi nuôi nhiều khát vọng...
Đói, rách, lon ton, quần cọc đến trường
Không dép, không giầy, chân nứt nẻ bùn vương.
Đồng Vịnh, Đồng Quang...Sơn Thành muôn ngã
Vai mẹ gầy, gánh phân đầy tất tả
Sèo bói, đồng Vùa, bàu Chọ, bàu Am
Ruộng bùn sâu, cha lội, rét căm căm
Con mắm trích, nắm cơm nhiều khoai độn,
Trưa hửng nắng mẹ với bà xuống ruộng
Giăng dây thẳng hàng cấy lúa vụ Đông - Xuân.
Cầu Hói Co, bom mỹ dội bao lần
Chi viện miền Nam, tàu đầy hàng thông tuyến.
Nhìn núi Eo Hương lòng ta càng xao xuyến
Nhớ con cá bàu Tràm, bàu Núc, bàu Vo
Chợ Đàng Tết, năm nay chắc sẽ họp rất to
Mớ cải, con gà, bó chè xanh nặng tình làng nghĩa xóm,
Nhớ chiến trường xưa, bạn bè tôi quây quần hôm sớm.
Nhớ thương những ai đi...rồi nằm lại không về !
Nhấp chén rượu nồng ngây ngất vị hương quê.
Chí anh hùng, dân quê tôi bao đời vẫn thế
Vẫn trọn tình, vẹn nghĩa với quê hương.
Nhắc lại cái nghèo để vững bước tiến lên
Nhắc lại cái nghèo để cháu chắt không quên
Nông thôn mới đi lên từ trong những điều tưởng rằng đã cũ
Nhớ Đức Đồng, nhớ quê hương với bao điều ấp ủ,
Để hoa trái ngọt ngào từ chát mặn mồ hôi./,
Kính tặng quê hương Đức Đồng yêu dấu
Phạm Văn Mão
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét