GIẬN RỒI THƯƠNG
Dạo ấy anh đi em nỏ tiễn
Chiến trường anh giận lắm nghe không.
Trường sơn vạn nẻo tình lưu luyến
Cứ sợ quê xa em lấy chồng...
Giận đó mà thương nhiều hơn giận
Đánh chốt xong về lại nhớ em
Mảnh bom làm xước da mấy bận
Xuống hầm lấy ảnh giở ra xem.
Miền Nam giải phóng anh xuất ngũ
Em chẳng sang nhà hỏi thăm anh
Mẹ nói đừng buồn em nó thẹn
Giận chi con bé quá hiền lành.
Biết rứa mà sao anh rất giận
Chẳng biết em giờ đã có ai
Nghe bảo anh đi nhiều trai đến
Mà em cửa đóng với then cài
Anh lại thương em rồi hết giận.
Nỗi buồn cô độc bỗng nguôi ngoai
Mẹ sắm trầu cau kèm rượu mạnh
Anh em chú bác mượn mấy ngài
Sang nhà xin phép đường đi lại.
Em vẫn thẹn thùng nón che vai
Anh thương em lắm , em đừng ngại
Hết giận rồi thương em có hay.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét