Thứ Ba, 6 tháng 8, 2024

MẸ

 NHÂN THÁNG VU LAN BÁO HIẾU, ĐỌC LẠI BÀI VIẾT TRÊN FACEBOOK  MÀ KHÔNG SAO CẦM ĐƯỢC NƯỚC MẮT.


                              MẸ 

    Mùa Vu Lan về , lòng con càng nhớ mẹ . Mười tám năm mẹ đi xa , mười tám năm  lòng con lúc nào cũng thổn thức , lúc nào cũng da diết  và trăn trở . Con đã không biết gìn giữ  và tận hưởng niềm hạnh phúc lớn lao khi mình còn có mẹ .
  Mười tám năm mẹ nuôi con khôn lớn , lo cho con ăn học . Một tấm vải bố mua cho mẹ để may áo , mẹ cũng để dành cho con .  Lúc nào mẹ cũng muốn cho con được bằng chị , bằng em , bằng bạn , bằng bè . Hôm nào đi học về trễ , mẹ vẫn ngồi bên mâm cơm đợi con về cùng ăn . Mẹ sợ con ăn một mình sẽ không ăn hết phần cơm mẹ để .
  Rồi con vào bộ đội . Mẹ một mình chăm sóc bố . Tuổi sáu mươi mà mẹ vẫn phải cày bừa , cấy hái hết phần diện tích đất đai hợp tác xã giao cho nhà mình . Ngày làm ruộng vất vả , đêm về lặng lẽ nằm úp mặt vào tấm phên rách khóc thầm vì nhớ con .
Ở chiến trường xa , con đâu biết nỗi vất vả gian truân của mẹ .
   Ngày chiến thắng trở về , con không còn nhận ra mẹ . Mái tóc mẹ bạc trắng như vầng mây choàng ôm trên đỉnh Giăng màn . Tấm thân mẹ tiều tụy yếu ớt . Hai bàn tay mẹ nhăn nheo , run rẩy ôm lấy con , sờ lên đầu con như hồi con mới lên ba . Mẹ đã khóc . Mẹ khóc không thành tiếng . Nước mắt mẹ ướt đẫm vai áo lính bạc màu  và nóng hổi .
   Rồi con lại ra đi . Những năm tháng ở giảng đường  , lâu lâu con mới gửi thư về thăm mẹ . Có ai ra Hà nội , mẹ lại gửi con một vài lon lạc  hay lon đậu xanh mẹ trồng . Con đâu hình dung nổi mỗi hạt lạc , mỗi hạt đậu là mỗi giọt mồ hôi và nước mắt của mẹ lẫn vào trong đó . Không hiểu sao , gần 30 tuổi mà con lại vô tâm đến thế ?
    Rồi con lấy vợ và sinh con . Cái gia đình bé nhỏ của con lúc nào cũng tất bật và đầy ắp tiếng cười . Và rồi con đã nhiều khi quên đi ở cái miền quê xa lắc ấy mình còn một người mẹ già một đời tận tụy lo lắng  cho con cho cháu . Mỗi khi nhận được tin mẹ bệnh , con chỉ kịp gửi cho mẹ ít tiền để mẹ thuốc the . Con có hiểu đâu mẹ không cần tiền . Mẹ chỉ cần có con bên mẹ . Mẹ sợ sự cô đơn  !
   Khi đứa con thứ hai của con chào đời cũng là lúc con cần đến sự có mặt của mẹ . Cháu nhỏ quá  gửi trẻ họ không nhận giữ . Ngồi ôm con thì sẽ không có lương và công ty sẽ cho nghỉ việc . Thế là con chăm chắm về quê đón mẹ . Lưng mẹ đã còng . Chân mẹ bị lão hóa khớp nặng đi lại khó khăn . Con đã cõng mẹ lên tàu để đưa mẹ vào ở với các con . Mẹ đau nhưng mẹ vẫn cười . Nụ cười của mẹ thật hạnh phúc .
   Ngày ngày các con đi làm , mẹ ngồi lên chiếc ghế mây và bế cháu nhỏ . Mẹ đã hát đi hát lại bài “ Phụ tử tình thâm” , những câu ví dặm ngày xưa mẹ hát ru con  mà con nghe đến thuộc từng câu từng chữ.. Nhìn cháu ngủ ngon trong lòng mình , mẹ mỉm cười  và những giọt nước mắt lại lăn trên gò má nhăn nheo của mẹ .
  Khi cháu lớn lên một chút , con đưa cháu đi gửi trẻ . Ngày lại ngày , một mình mẹ với chiếc ghế mây cũ kỹ xộc xệch ở nhà . Mẹ ngồi nhìn ra khoảng không trước nhà lặng lẽ . Mẹ không dám đi chơi xa vì sợ lạc đường và sợ chân đau bị ngã . Mẹ không dám sang nhà hàng xóm của con để giao lưu tâm sự . Mẹ sợ cái tiếng xứ Nghệ trọ trẹ của mình nói không ai hiểu . Và mẹ sợ người láng giềng nói tiếng Quảng mình không nghe được .
Mỗi lần đi làm về , vợ chồng con cứ mãi vui đùa với các cháu mà không để ý đến mẹ . Nhiều hôm , vợ chồng bất đồng chuyện gì đó thế là cãi nhau . Mẹ tiếng nhỏ tiếng to khuyên can  không được , mẹ lại buồn .
Thỉnh thoảng mẹ bảo con cho mẹ về quê . Mẹ về còn trông coi nhà cửa , trông coi mồ mả của bố và của ông bà tổ tiên . Mẹ bảo các cháu lớn rồi không cần trông coi , để mẹ về chứ ở lại làm phiền các con .  Con chưa muốn để mẹ về  quê vì sợ về nhà mẹ lại buồn . Thế rồi ngày nào mẹ cũng năn nỉ đòi về . Nể mẹ , con đã mua vé tàu và đưa mẹ về quê .
Trong suốt cả chặng đường 500 cây số mẹ chẳng nói với con câu nào . Mắt mẹ lúc nào cũng nhìn vảo khoảng không xa xăm vời vợi . Rồi mẹ thở dài ...
   Con đâu biết rằng khi chia tay mẹ để về lại cái gia đình bé nhỏ của con , mẹ đã lâm bệnh nặng và vĩnh viễn ra đi . Nhận được tin mẹ bệnh nặng , con vội vàng nhảy xe về quê nhưng không kịp nữa rồi . Mẹ đã ra đi trong im lặng !
   Mẹ ! Khi không còn mẹ , con mới nhận ra rằng : trên thế gian này  Mẹ là người yêu thương con nhất . Và những người hạnh phúc nhất trên đời này là những người còn có mẹ ! Bây giờ con mới thấm thía câu thơ ai viết mà Riêu – một người bạn của con trên NGOISAOBLOG VIỆT đã để trên trang nhất blog của cậu ấy :
    “ Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc .
Đừng để buồn trên mắt mẹ nghe không .”
Mẹ ơi , ở nơi xa ấy , con mong mẹ hãy ngủ ngon và mỉm cười vì các con đã biết thế nào là tình mẹ .

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét