Thứ Năm, 1 tháng 8, 2024

NHỚ

 




NHỚ !

Đất nước hoà bình anh trở lại quê hương
Sống giữa tình thương của những người Đức lạc
Trong sâu thẳm một nỗi buồn man mác
Bạn hữu cùng đi đang nằm lại giữa núi rừng
Đêm đêm trở mình nước mắt cứ rưng rưng
Rồi cuộc sống cuốn anh vào vòng xoáy
Bè bạn, người thân đã đỡ anh đứng dậy
Anh hoà vào câu ví giặm quê hương
Đèn chiếu, âm ly lang thang mọi nẻo đường
Thức để hát cho dân làng yên ngủ...
Em - cô gái quê mịnh có giọng ca trời phú
Anh đệm đàn và em hát say sưa
Ghi ta anh đàn lạc nhịp buổi ban trưa
Em vẫn hát như không hề lỡ nhịp
Nhớ em ngâm mấy bài thơ anh viết
Tiếng sáo ngọt ngào anh thổi đệm cho em
...
Lần thứ hai từ giã bạn thân quen
Tạm biệt quê hương để vào trường đại học
Khoác ba lô lên vai, lần đầu tiên anh khóc
Cha mẹ già ai chăm sóc sớm hôm ?
Tuổi ngoại bảy mươi thân ốm yếu gầy còm
Có đứng vững qua những mùa giông bão?
Kể từ đây không còn nghe tiếng sáo
Không tiếng bập bùng, không gõ nhịp ghi ta
Dằng dặc xa quê đời bão tố phong ba
Không được nghe giọng ca của người em gái nhỏ
Quên cả vần thơ viết em ngâm ngày đó
Quên cả một thời sức sống tuổi thanh xuân
Lâu quá rồi không nghe tiếng ca ngân
Nhưng vẫn nhớ như in cái giếng Đình trong mát
Không quên được những bài ca em hát
" Quảng trị quê mình giải phóng rợp cờ hoa"
" Người đi xây hồ Kẻ Gỗ " mới hôm qua
Sâu lắng nao nao" Khúc tâm tình của người Hà Tĩnh "
" Cô gái sông La" ơi lòng anh sao bịn rịn
" Phụ tử tình thâm" nghe quặn thắt lòng người.
Chiều nay buồn ngồi đếm giọt mưa rơi
Bỗng nhớ quê hương và nhớ người em gái
Nhớ giọng ca em ngọt ngào sâu lắng mãi
Nhớ Đức lạc ân tình, nhớ mảnh đất quê ta.
Nỗi nhớ cứ theo anh cho đến tạn tuổi già./.

( Tặng em cô gái quê mình)





 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét