HÁT VỀ HÒA LẠC QUÊ TÔI
(Kính tặng bà con xã Hoà Lạc)
Ví:
Ai xa quê mà không sầu không nhớ
Dòng Ngàn Sâu bên lở bên bồi
Thương về Hoà Lạc xa xôi
Thương cha, nhớ mẹ, giọt lệ rơi ướt đầm.
Ví:
Ai về Hoà Lạc thì ơ về
Cho em xin gửi lời thề năm nao
Gửi về câu hát đồng dao
Quê hương Hoà Lạc biết bao ân tình.
Ngâm thơ xứ Nghệ:( hát tứ hoa)
Câu ví giặm chiều nay ai hát vang ngân trên loa treo đầu ngõ
Như tiếng mẹ ru xưa vọng về theo làn gió
Con thổn thức hoài như dòng chảy giữa rào Sâu
Thương cha một đời lầm lũi bước sau trâu
Nhớ mẹ khom lưng gió Lào bay rách áo
Chiếc tơi xác xơ che nắng, mưa giông bão
Khoai chấm muối vừng pha chút mặn mồ hôi
Nghèo khó đâu bằng xứ Hoà Lạc quê tôi
Chưa nắng đã cạn khô cánh đồng Soong, đồng Á
Rét đồng Pheo, vụ chiêm về trong buốt giá
Em gái nhỏ Trung hoà nứt nẻ tận gót chân
Vì miền Nam gạo không thiếu một cân
Vì tiền tuyến tuổi thanh xuân sẵn sàng lên đường đánh giặc.
Bom đạn quân thù hòng làm mềm lòng hậu phương miền Bắc
Nhộn nhịp đêm ngày đường Hai tám xe qua
Đất nước hoà bình, bao gương sáng ông cha
Lẫm liệt, kiên trung những anh hùng hào kiệt
Hoà Lạc quê tôi lớn lên từ cao trào xô viết
Chiến đấu ngoan cường và sản xuất kiên trung.
Kiêu hãnh quê tôi, Hoà Lạc anh hùng.
Hát khuyên:
Đằng đẵng đi xa nay trở về thăm quê mẹ
Con bâng khuâng nghe lòng lại dặn lòng
Qua khắp nẻo xa xôi, không nơi nao đẹp bằng quê mẹ
Tình yêu đà cắm rễ, con đâu dễ quên người
Đây Hoà lạc quê tôi, nghĩa tình trọn vẹn
Ai có xa quê, về đây sâu nặng nghĩa tình.
Về đây quê mẹ ân tình.
Giặm:
Con xuống ga Đức lạc
Sang rú Mịn, rú Dầu
Lò gạch cũ còn đâu?
Khói lam chiều gió thoảng
Kia một vùng Tiến Thắng
Làng xóm vẫn thanh bình
Con ghé lại Lạc Đình
Dâng hương đền rú Miệu
Tắm nước giếng Đình rú Miệu
Nước lạch Chùn nỏ thiếu
Cầu Giải phóng mới xây
Thôn Tồn đẹp ngất ngây
Lúa xanh rờn trước ngõ
Rú Non mình còn đó
Chè xanh ngọt mát lòng
Khoai Đá Bạc ai trồng
Vừa thơm vừa lắm bột
Hến rào Sâu ngọt nước
Chợ nướt mẹ vui cười
Ngon lắm thịt bê tươi
Lạc quê mình toa củ
Khoai quê mình lắm củ.
Bao lâu rồi ấp ủ
Về thăm lại Đông hoà
Ngắm cảnh đẹp quê cha
Viếng rú Tàng quê mẹ
Khua mái chèo nhè nhẹ
Dạo dọc bến ghềnh tàng
Thăm lại chuyến đò ngang
Qua Sơn long đất tổ
Thăm nhà thờ tiên tổ
Bàu rò ai cất vó
Trại Sỏi sắn xanh đồi
Cồn Đại ngàn quê tôi
Đường thênh thang Đông xá
Ngước nhìn lên rú Rả
Càng thương lắm rú Am
Xóm Bượm lại ghé thăm
Bãi cát vàng xao xuyến
Đưa em vè chợ huyện
Theo chị đến chợ Tàng
Bao nỗi nhớ mênh mang
Mía chùa Queenh , bến Lội
Ngô Đại hoà, bến Lội
Nhớ một thời bom dội
Dọc hói Bượm quê mình
Bom ném ngày ném đêm
Mái chùa Am quằn quại
Ném đi rồi ném lại
Ném xuống cả Thượng hoà
Con mats mẹ mất cha
Vợ mất chồng đau đớn
Dân quê mình đau đớn.
Thuyền lại về với bến
Hoà Lạc lớn lên rồi
Cuộc sống mới lên ngôi
Nông thôn đà đổi mới
Tiếng quê hương đã gọi
Nhân kiệt hướng cội nguồn
Trai gái ở muôn phương
Đều hướng về quê mẹ.
Thơ:
Cơn gió thoảng chiều nay ngan ngát hương bay từ những chùm hoa cau dịu nhẹ
Dìu bước em về vãn cảnh đẹp chùa Am
Khói hương trầm nghi ngút toả kín không gian
Diên Quang tự, người người trong im lặng
Cầu Phật, cầu Trời thuận hoà mưa nắng
Chúc Bạch Ngọc an yên - cầu hoàng hậu độ trì
Phù hộ cho quê nhà càng tươi đẹp uy nghi.
Ví:
Ngày nào mẹ tiễn con đi
Tấm gương Trần Phú con ghi khắc lòng
Dâng quê hương trái tim hồng
Yêu quê hương Hoà lạc nghĩa mặn nồng mẹ ơi.
Viết tại Đà nẵng ngày 22/3/2021
B Phạm Văn Mão
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét