Anh tôi ( Tiếp theo )
Mình hết phép nên phải trở về đơn vị. Ngày ngày mẹ quanh quẩn ra vào chăm sóc anh.
Vài tháng sau, anh nhận được giấy mời về Ban tuyển sinh tỉnh. Anh gửi thư báo tin cho mình biết anh được chọn vào học bất cứ trường Đại học nào ở trong nước. Mình động viên anh ghi danh vào học Đại học sư phạm Vinh cho gần nhà để có điều kiện chạy đi chạy về để bố mẹ yên tâm. Anh bảo ở Thanh niên xung phong anh chuyên làm nghề trắc địa, mở đường mới đê thổng xe và tính toán khối lượng đào đắp tối ưu nhất nên anh ghi tên vào khoa Trắc địa, trường Đại học Mỏ địa chất. Mình không biết nói gì nữa.
Năm 1972, Mỹ ném bom Hà nội, Hải phòng và các thành phố khác vô cùng ác liệt. Đang học năm thứ 3, anh lại làm đơn tình nguyện gia nhập Quân đội để vàoNam chiến đấu. Với tinh thần quyết
liệt của anh, trường đại học Mỏ đành chấp nhận để anh đi. Vì lúc đó mình đang
ở chiến trường miền Đông Nam bộ
nên không liên lạc về quê được nên không biết tin tức anh nhập ngũ . Mình không
hề biết hai anh em cùng chiến đấu tại Miền Đông nam bộ.
Thực thi hiệp định Paris được ký kết giữa bốn bên ngày 27 tháng 1 năm 1973, mình được phân công chuyển sang làm công tác trao trả tù binh. Sau một mùa hè nóng bỏng trên bờ sông Thạch hãn- Quảng trị để trao trả và tiếp nhận tù binh, không hiểu sao mình cứ hy vọng được đón anh trở về từ phía bên kia trên chiếc ca nô của Việt nam Cộng hòa nổ phành phạch trên sông Thạch Hãn…
Hoàn thành nhiệm vụ, mình được ghé về thăm nhà. Cha mẹ mình ngồi thu lu ở góc bếp ngóng tin hai anh em mình từ chiến trường xa. Vắng tin anh, mình nhớ và rất lo cho sức khỏe của anh. Mình lại sợ cơn sốt rét ác tính lại quật anh ngã xuống nơi rừng sâu, suối vắng.
Chiến dịch Hồ Chí Minh kết thúc lâu rồi, cả nước hân hoan mừng chiến thắng mà tin anh vẫn bặt vô âm tín. Làm bí thư đoàn xã, mình tiếp nhận nhiều giấy báo tử, nhiều di vật liệt sĩ và tổ chức nhiều lễ truy điệu liệt sĩ nhưng vẫn không có tin tức về anh. Đêm đêm, nhớ anh, lo điều gì đó không lành đến với anh, mình cứ thao thức, trằn trọc và khóc thầm. Mình chỉ sợ cha mẹ mình lo cho anh mà gục xuống thì càng nguy hiểm.
Đầu năm 1976, bỗng dưng anh lù lù trở về với chiếc ba lô xép lẹp với chiếc radioHitachi chầy xước và sứt mẻ. Cha mình lọ mọ
ra tận ngõ đón anh, ôm lấy anh mà khóc. Cả làng nghe tin anh về cũng chạy đến
chúc mừng. Mình thì vui hết nói. Anh được ở nhà một tuần rồi lên đường về đơn
vị ở tận Bình Liêu - Quảng ninh.
Ăn mày hiện đại
Sai khi thi vàovào Đại học, mình được gọi vào một trường Đại học có tên tuổi ở Hà nội. Lúc mình nhập học cũng là lúc đơn vị anh chuyển về đóng quân tại Lục ngạn – Hà bắc. Anh hẹn mình đúng 9 giờ sáng ngày chủ nhật gặp nhau tại thị trấn Chủ. Mình đạp xe tới nơi thì đã thấy anh ngồi đợi ở đó. Anh đưa mình vào Sơn động gần chỗ anh đón quân . Hôm ấy đúng vào ngày Tết Đoan ngọ. Bà con ở đây làm xôi ngũ sắc và chè đậu đỏ đãi anh em mình. Hai anh em ăn xôi, chè mà lòng nghĩ đến cha và mẹ ở quê. Giờ này ở quê chỉ còn hai ông bà gần 70 tuổi, không còn sức lao động, không ruộng vườn, không lúa không khoai…và đói ăn quanh năm. Anh bàn với mình hai anh em đến từng nhà dân ăn mày. Câu chuyện của anh và mình lọt đến tai anh Xu- Bí thư Đảng ủy xã. Anh ấy bảo để anh ấy đi cùng. Anh Xu bảo hai anh em mình cứ ở một chỗ đợi anh ấy một lúc. Một giờ sau, hàng chục người gồm ông già, bà già, các anh chị trung niên, mỗi người vác một bao đến tìm hai anh em. Họ bảo trong bao có lúa chưa kịp xay, có gạo chưa kịp giã , hai đứa mày mang về cứu đói cho cha mẹ ở quê . Sợ hai đứa mày không chở hết nên bọn tao chỉ đóng một ít thôi. Hôm nào chúng mày lên đây, dân làng ở đây sẽ gửi tiếp. Thì ra anh Xu đã đi vận động từng gia đình góp lúa, gạo mang đến giúp hai anh em mình.
Mười bốn giờ chiều, anh dồn bao đóng gói bỏ lên xe để mình chở về Hà nội. Vì lúa gạo quá nhiều, nặng với lại săm lốp xe đạp của mình cũ quá sợ không tải nổi. Vì vậy hai anh em lại buộc lên hai xe chở ra thị xã Bắc giang gửi một ít lại đó để lên lấy sau. Còn mình với hơn 90 kg sau xe túc tắc về Hà nội.
Chủ nhật sau đó, mình lại đạp xe vượt 50 km từ Hà nội lên Bắc Giang nhận lại 70 kg gạo lúa hôm trước gửi lại.
Nghỉ hè, mình xay xát lại oàn bộ gạo lúa đã xin được bỏ lên tàu mang về quê giúp cha mẹ.
Vì gạo chở trên tàu không có giấy tờ nên thuế vụ trên tàu bắt bỏ xuống khi tàu dừng ga chợ Sy và bị thuế vụ tịch thu. Tiếc của, tiếc mồ hôi, nước mắt lại nghĩ thương cha thương mẹ đói xỉu ở quê, mình tức tốc quay ra Hà nội và phóng xe đạp lên tận Sơn Động báo tin cho anh. Anh vội vàng báo cáo với chỉ huy đơn vị và họ làm giấy bảo lãnh có đóng dấu của Quân khu I để mình về ga Sy nhận lại.
Oái oăm thay, về đến Ga Sy lại đúng ngày chủ nhật, bọn thuế vụ ở đây về nhà hết nên không gặp được ai. Mình hỏi thăm về nhà anh bạn ở Diễn Hạnh nghỉ lại chờ thứ hai lấy gạo.
Bọn thuế vụ ở đây đinh ninh gạo mình buôn lậu nên sẽ không có chứng từ nên chia nhau mang về nhà đánh chén. Khi mình đến trình giấy tờ do Quân đội xác nhận thì bọn chúng ngớ người ra và ú ớ chối quanh. Mình yêu cầu gặp lãnh đạo chu cục thuế để làm cho ra nhẽ. Bọn họ sợ quá nên đề nghị xin được thanh toán bằng tiền theo giá gạo Nhà nước 3 hào tám/một kg. Mình không chịu và dút khoát phải trả lại đúng gạo mà mình mang về. Bọn họ đề nghị trả bằng tiền 4 hào mốt/một kg. Mình vẫn không chịu và đề nghị báo lên lãnh đạo chi cục. Bí và sợ bị sa thải, bọn chúng xin mình chờ cho một ngày để về nhà mang gạo đến trả. Cuối cùng gạo được trả lại nhưng thiếu mất 10 kg. Bọn họ phải trả lại cho mình 1 đồng/một kg gạo bị thiếu. Ngoài ra bọn họ phải mua vé tàu cho người và cước hành lý để mình mang gạo về Vinh.
Hè năm ấy, cha mẹ mình vượt qua nạn đói.
Chuyến ăn mày của hai anh em cứ ghi sâu vào trí nhớ và mỗi lần gặp nhau, kể lại, hai anh em lại cười. Nụ cười xen lẫn cả những giọt nước mắt.
Mình hết phép nên phải trở về đơn vị. Ngày ngày mẹ quanh quẩn ra vào chăm sóc anh.
Vài tháng sau, anh nhận được giấy mời về Ban tuyển sinh tỉnh. Anh gửi thư báo tin cho mình biết anh được chọn vào học bất cứ trường Đại học nào ở trong nước. Mình động viên anh ghi danh vào học Đại học sư phạm Vinh cho gần nhà để có điều kiện chạy đi chạy về để bố mẹ yên tâm. Anh bảo ở Thanh niên xung phong anh chuyên làm nghề trắc địa, mở đường mới đê thổng xe và tính toán khối lượng đào đắp tối ưu nhất nên anh ghi tên vào khoa Trắc địa, trường Đại học Mỏ địa chất. Mình không biết nói gì nữa.
Năm 1972, Mỹ ném bom Hà nội, Hải phòng và các thành phố khác vô cùng ác liệt. Đang học năm thứ 3, anh lại làm đơn tình nguyện gia nhập Quân đội để vào
Thực thi hiệp định Paris được ký kết giữa bốn bên ngày 27 tháng 1 năm 1973, mình được phân công chuyển sang làm công tác trao trả tù binh. Sau một mùa hè nóng bỏng trên bờ sông Thạch hãn- Quảng trị để trao trả và tiếp nhận tù binh, không hiểu sao mình cứ hy vọng được đón anh trở về từ phía bên kia trên chiếc ca nô của Việt nam Cộng hòa nổ phành phạch trên sông Thạch Hãn…
Hoàn thành nhiệm vụ, mình được ghé về thăm nhà. Cha mẹ mình ngồi thu lu ở góc bếp ngóng tin hai anh em mình từ chiến trường xa. Vắng tin anh, mình nhớ và rất lo cho sức khỏe của anh. Mình lại sợ cơn sốt rét ác tính lại quật anh ngã xuống nơi rừng sâu, suối vắng.
Chiến dịch Hồ Chí Minh kết thúc lâu rồi, cả nước hân hoan mừng chiến thắng mà tin anh vẫn bặt vô âm tín. Làm bí thư đoàn xã, mình tiếp nhận nhiều giấy báo tử, nhiều di vật liệt sĩ và tổ chức nhiều lễ truy điệu liệt sĩ nhưng vẫn không có tin tức về anh. Đêm đêm, nhớ anh, lo điều gì đó không lành đến với anh, mình cứ thao thức, trằn trọc và khóc thầm. Mình chỉ sợ cha mẹ mình lo cho anh mà gục xuống thì càng nguy hiểm.
Đầu năm 1976, bỗng dưng anh lù lù trở về với chiếc ba lô xép lẹp với chiếc radio
Ăn mày hiện đại
Sai khi thi vàovào Đại học, mình được gọi vào một trường Đại học có tên tuổi ở Hà nội. Lúc mình nhập học cũng là lúc đơn vị anh chuyển về đóng quân tại Lục ngạn – Hà bắc. Anh hẹn mình đúng 9 giờ sáng ngày chủ nhật gặp nhau tại thị trấn Chủ. Mình đạp xe tới nơi thì đã thấy anh ngồi đợi ở đó. Anh đưa mình vào Sơn động gần chỗ anh đón quân . Hôm ấy đúng vào ngày Tết Đoan ngọ. Bà con ở đây làm xôi ngũ sắc và chè đậu đỏ đãi anh em mình. Hai anh em ăn xôi, chè mà lòng nghĩ đến cha và mẹ ở quê. Giờ này ở quê chỉ còn hai ông bà gần 70 tuổi, không còn sức lao động, không ruộng vườn, không lúa không khoai…và đói ăn quanh năm. Anh bàn với mình hai anh em đến từng nhà dân ăn mày. Câu chuyện của anh và mình lọt đến tai anh Xu- Bí thư Đảng ủy xã. Anh ấy bảo để anh ấy đi cùng. Anh Xu bảo hai anh em mình cứ ở một chỗ đợi anh ấy một lúc. Một giờ sau, hàng chục người gồm ông già, bà già, các anh chị trung niên, mỗi người vác một bao đến tìm hai anh em. Họ bảo trong bao có lúa chưa kịp xay, có gạo chưa kịp giã , hai đứa mày mang về cứu đói cho cha mẹ ở quê . Sợ hai đứa mày không chở hết nên bọn tao chỉ đóng một ít thôi. Hôm nào chúng mày lên đây, dân làng ở đây sẽ gửi tiếp. Thì ra anh Xu đã đi vận động từng gia đình góp lúa, gạo mang đến giúp hai anh em mình.
Mười bốn giờ chiều, anh dồn bao đóng gói bỏ lên xe để mình chở về Hà nội. Vì lúa gạo quá nhiều, nặng với lại săm lốp xe đạp của mình cũ quá sợ không tải nổi. Vì vậy hai anh em lại buộc lên hai xe chở ra thị xã Bắc giang gửi một ít lại đó để lên lấy sau. Còn mình với hơn 90 kg sau xe túc tắc về Hà nội.
Chủ nhật sau đó, mình lại đạp xe vượt 50 km từ Hà nội lên Bắc Giang nhận lại 70 kg gạo lúa hôm trước gửi lại.
Nghỉ hè, mình xay xát lại oàn bộ gạo lúa đã xin được bỏ lên tàu mang về quê giúp cha mẹ.
Vì gạo chở trên tàu không có giấy tờ nên thuế vụ trên tàu bắt bỏ xuống khi tàu dừng ga chợ Sy và bị thuế vụ tịch thu. Tiếc của, tiếc mồ hôi, nước mắt lại nghĩ thương cha thương mẹ đói xỉu ở quê, mình tức tốc quay ra Hà nội và phóng xe đạp lên tận Sơn Động báo tin cho anh. Anh vội vàng báo cáo với chỉ huy đơn vị và họ làm giấy bảo lãnh có đóng dấu của Quân khu I để mình về ga Sy nhận lại.
Oái oăm thay, về đến Ga Sy lại đúng ngày chủ nhật, bọn thuế vụ ở đây về nhà hết nên không gặp được ai. Mình hỏi thăm về nhà anh bạn ở Diễn Hạnh nghỉ lại chờ thứ hai lấy gạo.
Bọn thuế vụ ở đây đinh ninh gạo mình buôn lậu nên sẽ không có chứng từ nên chia nhau mang về nhà đánh chén. Khi mình đến trình giấy tờ do Quân đội xác nhận thì bọn chúng ngớ người ra và ú ớ chối quanh. Mình yêu cầu gặp lãnh đạo chu cục thuế để làm cho ra nhẽ. Bọn họ sợ quá nên đề nghị xin được thanh toán bằng tiền theo giá gạo Nhà nước 3 hào tám/một kg. Mình không chịu và dút khoát phải trả lại đúng gạo mà mình mang về. Bọn họ đề nghị trả bằng tiền 4 hào mốt/một kg. Mình vẫn không chịu và đề nghị báo lên lãnh đạo chi cục. Bí và sợ bị sa thải, bọn chúng xin mình chờ cho một ngày để về nhà mang gạo đến trả. Cuối cùng gạo được trả lại nhưng thiếu mất 10 kg. Bọn họ phải trả lại cho mình 1 đồng/một kg gạo bị thiếu. Ngoài ra bọn họ phải mua vé tàu cho người và cước hành lý để mình mang gạo về Vinh.
Hè năm ấy, cha mẹ mình vượt qua nạn đói.
Chuyến ăn mày của hai anh em cứ ghi sâu vào trí nhớ và mỗi lần gặp nhau, kể lại, hai anh em lại cười. Nụ cười xen lẫn cả những giọt nước mắt.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét