Thứ Hai, 20 tháng 7, 2015

Anh tôi 3


                                           Anh tôi

Chiến tranh biên giới phía bắc do Trung quốc phát động bất ngờ ập đến, đơn vị anh tôi lại chuyển quân lên vùng Lạng Sơn. Đây không biết lần thứ bao nhiêu anh tôi đối mặt với cái chết. Trước khi chuyển quân, anh viết thư cho mình dặn đừng lên Lục Ngạn thăm anh nữa.Trường mình dịp ấy cũng rạo rực phong trào tình nguyện ra mặt trận cầm súng tiêu diệt lũ bành trướng. Mình cũng làm đơn xin tái ngũ để được lên Biên giới gặp anh. 
Khi chiến tranh biên giới phía Bắc nổ ra thì ở Lạng Sơn, mình có hai anh trai và một chị dâu đang ở đó. Đó là gia đình anh trai đầu của mình cư ngụ tại Lộc Bình. Chị dâu mình là người dân tộc Thái lúc đó đang làm cửa hàng trưởng cửa hàng bách hóa tổng hợp huyện Lộc Bình. Anh trai cả của mình là giáo viên quân khí của học viện Hậu cần về nhà thăm vợ con.Còn Bính Tút hồi đó nghe tin anh chị cả bị mắc kẹt ở Lộc Bình nên xin phép đơn vị được lên Lộc Bình để đưa anh cả và chị dâu cùng các cháu đi sơ tán. Lên đến thị xã Lạng sơn thì bị ngăn lại vì thị xã đã bị bọn bành trướng chiếm giữ. Anh thất vọng trở về đơn vị sớm để sẵn sàng chiến đấu. Cũng may là gia đình anh cả mình đã được lực lượng Biên phòng Lạng Sơn giải cứu đưa về Hữu Lũng an toàn.
Giữa năm 1979, nhờ biết nói tiếng Tàu thành thạo nên Bính Tút được điều sang đơn vị trinh sát đặc biệt. Anh phải thọc sâu vào sào huyệt của địch để nắm tình hình.
Một lần anh được đơn vị cử về Hà nội liên hệ với nhà máy pin Văn Điển để mua một khối lượng pin khá lớn nhằm phục vụ cho công tác nghiệp vụ. Mình dùng xe đạp chở anh xuống Văn Điển gặp giám đốc nhà máy Pin con thỏ. Sau khi xem giấy giới thiệu của anh, giám đốc gọi trưởng phòng kế hoạch lên hội ý. Cuối cùng họ trả lời pjn đã xuất hết cho các cửa hàng bách hóa. Hai anh em vào tận hang cùng ngõ hẻm tìm các cửa hàng bách hóa tổng hợp liên hệ nhưng tất cả đều trả lời đã bán hết sạch.
Không thể về tay không, hai anh em bàn nhau vào chợ Đồng Xuân lùng mua lại của bọn con buôn.
Sợ mình mệt, anh bảo mình về nghỉ để một mình anh vào chợ. Chiều tối anh về với một ba lô sau lưng nặng trĩu. Thấy anh vui vui, mình đoán anh đã thành công. Về đến nhà, rửa tay chân xong, anh lấy một cặp vào đèn pin bật thử. Đèn không sáng. Mình nghĩ là đèn hỏng nên mở ra kiểm tra. Đèn vẫn bình thường. Anh lấy mũi dao nhíp cạy một đầu pin ra. Trời ơi, một chiếc pin nhãn hiệu “Con thỏ” đầy cát. Anh thở dài và lảo đảo gục xuống giường. Vậy là anh đã mua phải 400 đôi pin dỏm. Mình động viên anh yên tâm, sáng mai hai anh em vào chợ tìm cách hóa giải.
Ăn vội bát bo bo chan nước mắm, mình lấy khẩu súng K59 của anh dắt vào lưng quần rồi chở anh vào chợ Đồng Xuân. 
Mình vào văn phòng ban quản lý chợ Đồng Xuân xin gặp trưởng ban. Ông trưởng ban quản lý chợ ngoài 40, vừa lùn, vừa to với cái bụng phệ nhìn mình ra vẻ dò xét.
- Anh gặp tôi có chuyện gì?
Mình đưa tờ giấy giới thiệu của anh cho lão ta xem và kể hết sự tình mua phải pin dỏm chiều qua cho anh ta nghe và đề nghị Ban quản lý chợ hợp tác giải quyết vụ buôn bán pin giả này. Anh ta gật đầu đồng ý và hứa sẽ hợp tác tận tình. Trong lúc mình làm việc với ban quản lý chợ thì anh mình tranh thủ đi lòng vòng trong chợ tìm kẻ đã bán pin hôm qua. Như thỏa 
thuận , khi nào anh phát hiện kẻ đã bán pin cho anh hôm qua thì giả vờ giơ tay gãi đầu để mình tiếp cận.
Khi con mồi xuất hiện và mình đã nhận được ám hiệu thì anh đứng nép vào quầy hàng gần đó. Mình gặp con mụ mà anh đã chỉ và hỏi:- Em ơi, em có biết ai bán pin đèn không chỉ cho anh với? Gãi đúng chỗ ngứa, con mụ kia ra hiệu theo hắn. Mình đi theo mụ đến góc chợ. Hắn hỏi mình với giọng ngọt xớt: “ Đại ca muốn mua bao nhiêu?”
- khoảng 400 đôi pin đại. Nhoáng một cái, bốn năm cô gái khoảng 25-30 xách mấy bao xác rắn đến và bảo: Đại ca cứ đếm thoải mái. Khi đã dẫm chặt 5 bao đựng pin dưới chân, mình rút súng ra và hô: “ Chúng mày đã bị bắt!”
Anh mình lao ra nắm chặt con mụ lớn tuổi và hai đứa khác. Mình nắm chặt một đứa, còn hai đứa khác bỏ chạy ra khỏi chợ.
Kéo lũ nữ quái vào ban quản lý, yêu cầu lập biên bản bắt giữ và gọi cảnh sát phường Đồng Xuân đến xử lý. Thu lại toàn bộ số tiền đã mua pin chiều qua, hai anh em mình giao lũ buôn hàng dỏm cho ban quản lý chợ và công an rồi lên xe về nhà trọ.
Rất may là lấy lại được số tiền đã bỏ ra mua phải mớ pin dỏm kia và phát hiện ra sớm không thì anh mình sẽ chịu kỷ luật nặng. Một bài học nhớ đời cho cả hai anh em mình.
( Còn tiếp)



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét