Thứ Ba, 21 tháng 7, 2015

Lãng đãng chiều cuối năm

                       Lãng đãng chiều cuối năm

 Chiều cuối Đông, trời trải nắng vàng và ấm áp. Anh nhìn lên  tờ lịch treo tường. Hôm nay đã là ngày cuối năm. Mùa Xuân sắp về rồi!
  Cũng ngày này năm ấy, anh và em nhét vội mấy ki lô gam tem gạo và phiếu mua thực phẩm vào túi để nhảy lên xe buýt ra ga xếp hàng mua vé về quê. Trời lạnh mà hai đứa mình chỉ mặc mỗi chiếc áo mong manh.  Có em bên cạnh, anh chẳng bao giờ cảm thấy lạnh. Đã thế, chiếc xe buýt cũ kỹ oằn mình chở toàn sinh viên không còn chỗ để lèn chân. Nét mặt đứa nào cũng tươi rói, hăm hở như sắp về đến nhà mình vậy.
  Anh và em đứng xếp hàng từ bốn giờ chiều đến mười hai giờ đêm mới mua được vé. Trời về đêm rét run người. Anh choàng thêm chiếc áo bông cổ lông kiểu Tôn Trung Sơn của bố cho khi anh vào trường. Em bỏ hai tay vào túi áo. Anh nắm hai bàn tay thon nhỏ của em  trong túi áo anh ấm áp lạ lùng. Đêm ấy không có tàu về Vinh. Anh cùng em và lũ sinh viên cứ ngồi trước mái hiên nhà ga chờ đợi. Những câu chuyện cứ nhỏ dần , nhỏ dần rồi im lặng và tiếng xuýt xoa vì lạnh cũng biết mất và chìm vào giấc ngủ chập chờn.
   Em xuống ga dọc đường, còn anh thì xuống ga cuối cùng. Chúng mình chia tay nhau vội vã. Em móc túi đưa tất cả tem gạo và phiếu thực phẩm của em cho anh  và bảo gửi về biếu bố mẹ anh vì hai cụ đã già không còn làm ruộng. Anh cảm động rơi nước mắt.
    Năm ấy, nhà anh đón tết to hơn mọi năm.
   Còn ba ngày nữa mới hết phép. Anh lấy vé tàu  về nhà em. Cái tết đầu tiên anh đến nhà bạn gái vừa hồi hộp, vừa bâng khuâng với cảm giác kỳ lạ, khó tả. Gia đình em đón anh như đón đứa con xa nhà trở về. Anh cảm thấy ấm áp vô cùng trong cái lạnh đầu xuân năm ấy. Hôm trở lại trường, bố em còn may tặng anh chiếc mũ bông may theo kiểu mũ của Hồng quân Trung Quốc. Anh cám ơn em và bố em nhiều lắm...
   Rồi một ngày cuối Đông, hai đứa mình lặng lẽ xách hai chiếc hòm gỗ đựng áo quần, chăn mền vào Nam nhận công tác – nơi một thời anh cùng đồng đội của mình đã chiến đấu giành giật từng tấc đất với kẻ thù.
     Rồi chúng mình thành vợ thành chồng.
Thời gia trôi đi thật nhanh. Mới đó mà đến nay đã 30 năm. Ba mươi năm cho một gia đình bé nhỏ. Ba mươi năm cho sự trưởng thành.
     Em thân yêu,
  Một năm nữa qua đi, mùa Xuân mới lại về. Anh và em cùng tất cả mọi người trên trái đất này lại thêm một tuổi. Mái tóc xanh dài  của em năm nào lại thêm sợi bạc.Còn anh đã bước sang tuổi sáu mươi tư – tuổi của hoài niệm. Những nỗi buồn vì thiệt hại do lũ lụt gây ra cho quê mình đã nguôi ngoai nhưng khốn khó vẫn còn phía trước. Những em bé  nơi rốn lũ đã có thêm áo mới, sách mới và đã tung tăng trở lại trường học. Mẹ già quê mình không còn đói và rét vì  cả nước đang dồn tất cả tình yêu thương về nơi ấy.


  Ước gì  được trở lại tuổi thanh xuân để chiều nay anh và em sẽ bước lên chuyến tàu tốc hành mang theo chút nắng của  Duyên hải miền Trung về với quê mình. Chút nắng vàng sẽ sưởi ấm cho bao em bé và cụ già những ngày cuối Đông. Chút hơi ấm của những đứa con xa  là món quà vô giá gửi tặng quê nhà em nhỉ. 
    Chút nắng vàng của duyên hải miền Trung sẽ  tô thắm  sắc  hoa đào miền Bắc và đẩy lùi cái lạnh mùa Đông trên quê mẹ thân thương. Năm Tân Mão sẽ là năm ấm áp và rực rỡ sắc hoa trên đất nước của chúng ta. Xuân Tân Mão- Xuân của hoa chiến thắng - Xuân của ý Đảng lòng dân – Xuân của niềm tin và hy vọng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét