Thứ Hai, 20 tháng 7, 2015

Anh tôi 1

                                Anh tôi



Không biết có phải anh sinh năm Tuất hay không mà hồi còn nhỏ bọn bạn anh thường gọi anh với cái tên  Bính Tuất.( quê mình goi là Bính Tút )
Anh hơn mình 5 tuổi.  Khi còn nhỏ anh thường bị bố đánh  vì cái tội hay trêu chọc mình. Cứ mỗi lần anh không chiều theo ý mình là mình khó và đổ lỗi cho anh là anh lại bị bố đánh. Có lẽ vì vậy mà càng lớn, mình càng thương anh hơn.
Anh có nhiều tài vặt. Hát không hay nhưng anh có nhiều chiêu làm cho người ta thích xem anh hát. Mười lăm tuổi, anh thích một cô gái tên Hợi cùng thôn thua anh một tuổi.  Vì vậy bất kì bài hát nào, bắt đầu vào bài anh cũng có câu hò:” Ơi hò”. Bài hát cửa miệng của anh là bài “ Câu hò bên bến Hiền lương”, vì bài hát này không cần chế cũng có hai tiếng “ Ơi hò”.
  Mình không biết tại sao mở đầu bài hát nào , anh cũng “ Ơi hò”. Năn nỉ thế nào anh cũng không giải đáp. Một hôm mình làm giao liên cho bộ đội đưa quân về làng nghỉ một đêm để mai tiếp tục hành quân vào Nam, hấy mình nhỏ tuổi mà thức đêm, thức hôm, dầm mưa đưa bộ đội về làng, một anh đại úy, tiểu đoàn trưởng tặng một chiếc kèn Acmonica. Mình khoe với B., anh thích quá bảo “ cho tao rồi tao nói bí mật bài hát cho mà nghe. Vì tò mò, tôi tặng anh cái kèn - vật kỷ niệm quý báu nhất của mình. Anh bảo mày lái lại hai chữ “Ơi hò” thử coi.
Thì ra vậy, anh muốn gọi tên người mình thích nên đệm hai tiếng “ Ơi hò”=”O Hợi”
   Mình nhớ một buổi tối thanh niên làng mình tập văn nghệ để liên hoan kết nghĩa với đơn vị bộ đội  binh trạm đóng quân ở làng bên. Buổi tập đêm ấy vắng chị Hợi. Anh buồn không muốn tập. Chị bí thư chi đoàn phê bình anh, bắt anh phải vào nhảy điệu múa sạp. Miễn cưỡng, anh vào nhảy.  Đang lúc cả nhóm nhảy say sưa thì quần  dài anh tụt xuống  chỉ còn chiếc quần đùi ngắn ngủn. Tất cả chị em trong đội văn nghệ bịt miệng cười chạy tán loạn. Buổi tập dừng lại. Sau này anh mới tiết lộ cho mình biết là anh đã mở hết cúc quần và phéc mơ tuya trước khi vào nhảy để chống đối  chị bi thư chi đoàn hắc xì dầu kia.
    Năm 1963,  tròn 17 tuổi, anh tình nguyện ghi tên gia nhập đội Thanh niên xung phong chống Mỹ cứu nước. Anh đi rồi, nhà chỉ còn lại mình với bố mẹ già. Nhớ và thương  anh, đêm nào mẹ cũng khóc. Nhớ anh mình cũng khóc .
   Đại đội TNXP của anh đóng ở Ngã ba Đồng Lộc, chỉ cách nhà gần ba chục cây số. Thỉnh thoảng anh lấy chiếc xe đạp Vĩnh cửu của đơn vị chạy về thăm nhà. Mỗi lần anh về, anh lại cho mình mượn xe đạpvà giữ cho mình tập đi. Dạo đó cả xã mình chỉ có một vài chiếc xe đạp của mấy ông mấy bà  làm cơ quan Nhà nước. Mình tập cho biết chứ có bao giờ nghĩ rằng mình sẽ có xe đạp để đi. Khi mình biết đi xe cũng là lúc  Mỹ đưa máy bay ném bom miền Bắc. Vùng Ngã ba Đồng lộc được gọi là túi bom vì đi oanh tạc ở đâu đâu, khi về đến Đồng Lộc, còn bao nhiêu bom trên máy bay đều được trút xuống nơi đây. Lâu không thấy anh về, mẹ mình lo lắng. Mình không dám nói ra nhưng trong thâm tâm luôn sợ điều gì xấu nhất đến với anh.
   Một ngày cuối  tháng 7 năm 1968, anh lại đạp xe về với gương mặt buồn thiu và hốc hác. Anh kể cho tôi nghe sự hy sinh của 10  nữ đồng đội của anh hy sinh. Anh đã khóc, anh khóc thành tiếng làm mọi người nhầm tưởng anh bị bố đánh.
   Năm 1969, anh được đơn vị cho đi học Bổ túc công nông ( tương đương cấp 3 bây giờ).
Anh tốt nghiệp khóa học đạt loại giỏi và được cử đi học đại học ở Liên xô. ( Hồi đó chưa phải thi đại học như bây giờ).
   Ngày vào thị xã Hà tĩnh tập trung để lên đường sang Nga của anh  là ngày không bao giờ mình quên được. Từ chiến trường miền Nam, mình được ra Bắc điều dưỡng ghé về thăm nhà cũng là ngày anh vào Ty Giáo dục tập trung. Sáng tháng 7, trời nắng như đổ lửa, hai anh em mượn xe đạp của một anh cạnh nhà  đang công tác ở huyện ủy Đức thọ để đi. Anh chở mình đi ngang qua Ngã ba Đồng Lộc. Lúc ấy là 12 giờ trưa. Cả môt vùng đất dày đặc hố bom, không một bóng cây. Anh em mình dừng lại thắp hương lên mộ 10  đồng đội của anh. Viếng mộ các chị xong, hai anh em lên xe đi tiếp thì bánh xe sau nổ ruột.  Đồng không mông quạnh, không một bóng người thì làm gì có quán sửa xe. Anh  dùng que xâu dép cao su cạy lốp, dùng dây cao su đèo hàng thắt hai đầu  chỗ bị nổ. Khúc săm bị nổ thì lấy áo lót, quần lót quấn vào cho đầy bánh rồi đi tiếp. Chưa đầy 20 phút , bánh xe trước lại nổ, lại cạy , lại quấn dây, lại bơm lại đèo nhau đi. Từ Ngã ba Đồng Lộc đến Thị xã  còn hai chục cây số. Nhiều quãng hai anh em phải xuống dắt bộ vì đường quá xấu.
    Đến cách thị xã  khoảng 1km thì anh dẫn mình vào nhà người bạn cùng đơn vị TNXP với anh. Sau khi kể chuyện mượn xe, hỏng xe và không biết chú em về nhà có đảm bảo không, trả xe, chủ xe sẽ nói gì? Giờ bạn biết mua ruột xe, lốp xe ở đâu thì chỉ giùm để thay cho chú em về.
   Anh bạn không nói không rằng chạy vào nhà dắt xe của anh ra  tháo ngay săm lốp rồi thay vào xe anh Đại mà anh em mình đã mượn  rồi bảo: “ Thàng Mão cứ đi về đi, chuyện của tau tau lo.”.
   Hai anh em cám ơn rối rít và anh Bính hẹn bạn sẽ hoàn trả khi ở Liên xô về.
   Không kịp ăn tối cùng anh, mình chia tay anh để về nhà cho kịp. Lúc ấy là 16 giờ 30. Một mình một xe, lần đầu tiên đi trên một chặng đường dài 60 km, lòng mình nặng trĩu như đeo đá. Vừa thương anh vất vả, vừa đói, vừa mệt, mình ráng sức đạp vì sợ tối không biết đường về nhà. Vậy mà cũng phải đến hai mươi giờ tối  hôm đó mình mới về đến nơi. Mình vào thẳng nhà anh Đại trả xe rồi lết về nhà . Mẹ ngồi bên mâm cơm dọn sẵn chờ mình. Cha đau răng nên ăn cháo đi nằm sớm.
   Nửa đêm hôm đó mình thức giấc và nhớ anh.Tự dưng mình nóng ruột đến ghê gớm. Mẹ cũng không ngủ được. Mẹ cứ đi ra đi vô, trông bà bần thần như mất trằm bạc đeo tai vậy.
   Mới 4 giờ sáng, một con cú mèo đậu trên nóc nhà kêu ba tiếng nghe rùng rợn  nổi hết cả gai ốc. Cha nhảy dậy  vác sào ra đuổi. Con cú mèo bay đi một lúc lại quay trở lại và kêu ba tiếng.
Mẹ gọi mình: Mão ơi, dậy  con. Không biết có chuyện chi mà con cú cứ đỗ trên nóc nhà mình  kêu nhiều rứa không biết?. Mình dậy , ra sân rồi an ủi mẹ: Nỏ răng mô  mẹ ạ. Cú đi ăn đêm lạc đường nên hắn kêu đó thôi. Nói là nói vậy chứ mình cũng thấy lo lo.
   Bảy giờ sáng, anh Giáp chạy thư của xã gọi mình ra lấy điện tín. Bức điện tín chỉ có 7 chữ: Bính ốm nặng, vô ngay BV  tỉnh/ Hường
   Mình đưa bức điện cho cha rồi chạy qua nhà anh Đại mượn xe đạp một mạch vô bệnh viện Thạch Hương. Chị Hường quê Đồng lộc, bạn TNXP với anh đứng chờ mình ở cổng bệnh viện khóc òa khi thấy mình: Anh Bính chết rồi Mão ơi!. Mình ném xe ở cửa bệnh viện chạy theo chị ấy vào  nhà xác. Anh nằm thẳng trên mình đắp tấm vải trắng, hai tay đặt lên bụng. Mình ào vô ôm lấy anh mà thét: Anh! Anh ơi, răng lại a ri rứa trời?
   Chị Hường đứng ngoài cửa ngó vô: thôi, để cho anh nớ yên đi Mão ơi.
    Bỗng dưng, mình thấy anh cử động rồi mở mắt ra nhìn mình: Mão à, răng em còn ở đây chưa về? Ở mô đây mà túi om ra ri?
    Mình bỏ anh đó, chạy ra khỏi cửa nhà xác kêu toáng lên: Anh tui còn sống , răng mấy người lại bỏ anh vô nhà xác. Các y tá chạy ùa vào bỏ anh lên xe đẩy chở anh về phòng điều trị. Chị Hường nắm chặt tay anh tôi mà khóc vì mừng. Rồi chị ấy chạy đi mua phở cho hai anh em tôi. Trong khi tôi đút cho anh ăn thì chị ấy lại ra bưu điện báo tin về nhà  để cha mẹ tôi yên tâm.
  Một anh bạn cùng đoàn đi du học với anh kể cho tôi nghe chuyện anh bị ốm. Khoảng 18 giờ chiều hôm qua, sau khi từ quê vào, anh ấy ra giếng tắm sau đó ra căngtin ăn cơm rồi đi nằm vì kêu mệt.  Khoảng 21 giờ  bỗng nhiên thấy anh giật bắn người từ trên giường rơi xuống đất và giật  liên tục. Mấy anh em cùng phòng lấy võng cáng anh vô bệnh viện. Nửa đêm anh ấy tắt thở. Các bác sĩ bảo anh ấy bị sốt rét ác tính nên không chữa kịp. Vật là họ đưa anh vào nhà xác. Mở cuốn sổ tay nhỏ bỏ trong túi anh ấy, chúng tôi nhìn thấy địa chỉ và số điện thoại của nhiều người, trong đó chị Hường là người gần đây nhất nên chúng tôi điện báo cho chị ấy.
   Nằm viện một tuần thì anh bình phục. Chuyến đi du học của anh bị trễ. Vậy là lỡ mất cơ hội hiếm có. Mình lại đèo anh về quê trong nỗi buồn tê dại…( Còn tiếp)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét