Góc quê ngày ấy
Thấm thoắt 40 năm xa quê – Bốn mươi
năm bộn bề khắc khoải .
Một góc quê nghèo cứ theo mãi với
thời gian và nó đã in sâu vào ký ức . Qua năm tháng , qua nắng mưa giông bão và
qua những lần cái chết kề bên mà cái góc quê ngày ấy cứ bám chặt lấy lòng mình
.
Cái góc quê ấy, ngày nào hai đứa
yêu nhau . Một tình yêu trẻ con , ngây thơ mà trong trắng . Yêu nhau mà chưa
nói lời yêu . Hai đứa chỉ đọc được chữ YÊU trong mắt nhau . Rồi cảm , rồi
thương , rồi nhớ , rồi giận hờn rồi lại mến nhau hơn .
Hai đứa cảm nhận hơi thở của nhau
qua từng trang sách rách nát , úa vàng . Góc quê ngày ấy nghèo xác nghèo xơ
tiền đâu mua sách và biết mua ở đâu bây giờ . Chỉ là những cuốn sách cũ kỹ của
nhiều thế hệ chuyền tay nhau .
... và lớn lên một chút . Khi biết
cảm nhận được tình yêu của nhau cũng là lúc hai đứa phải xa nhau .
Cái góc quê nghèo ngày ấy thật buồn
nhìn hai đứa chia tay . Người con gái ấy không dám đến gần và không dám cầm tay
lúc tiễn mình lên đường vào chiến trường . Bức thư tỏ tình thấm đẫm nước mắt
được gập vào trong trang sách và chỉ được mở ra lúc mình đã đi xa . Cái góc quê
nghèo ngày ấy lần đầu tiên nhìn thấy người con gái mười sáu tuổi òa khóc nấc nở
khi giở trang thư còn thấm nước mắt người đi ! Người ấy đã khóc thật nhiều ... Những người già ở cái góc
quê ấy đã dỗ dành và an ủi và cũng không thể nào cầm được nước mắt vì cảm động
.
Bốn mươi năm rồi , nhớ lại góc quê
ngày ấy , mình chợt thương , chợt giận và thoáng buồn . Vì năm năm sau ngày ấy
, góc quê nghèo chạnh lòng thương cảm một người lính trở về không kẻ đón .
Rồi những câu thơ viết ở góc quê
ngày ấy cứ theo riết , theo riết người đi :
" Ngày về bên xóm vắng
Giọt nắng chiều ngẩn ngơ
Con
bướm nhỏ vu vơ
Tiếng
ve sầu réo rắc
Cây bàng xưa héo hắt
Lác
đác lá vàng bay
Tiếng trẻ khóc đâu đây ...
Ngày về không kẻ đón ! "
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét